![]()
| Trang Trước | Mục Lục | Trang Kế Tiếp |
Tâm Sự Với Anh
Peter Phan
Trâu ơi! Ta bảo trâu này,
Trâu ra ngoài ruộng trâu cày với ta.Cuộc đời của Anh cũng vậy, thấm thoát đã ba con giáp, trải qua biết bao gian khổ làm lụng vất vả để cùng với người mẹ già nuôi nấng đàn em nhỏ. Anh đã từ giã mái trường thân yêu, và chôn vùi tuổi thơ ấu của mình để cùng người mẹ lên rừng kiếm củi về bán để nuôi sống gia đình. Lớn lên trong hoàn cảnh éo le của thời cuộc, Anh đã phải rời xa quê Ngọc lúc vừa tròn một tuổi. Rồi cùng gia đình chuyển về Phủ Cam và tạm dừng tại đây qua một thời gian. Giữa lúc gia đình đang êm ấm bên nhau thì cơn lốc chiến tranh trên quê hương tại Huế vào tháng ba năm 1975 đã mang đến một tin buồn kinh hoàng cho Anh và gia đình: cha của Anh đã mất.
Mồ côi cha, Anh đã phải hy sinh tuổi trẻ của mình cho đứa em trai và hai em gái. Anh luôn mong sao cho những đứa em đó được lớn lên và trở thành những người hữu ích cho xã hội sau này. Anh đã thức khuya dậy sớm để đương đầu với những công việc đồng áng. Mặc dầu cuộc sống lam lũ và khó khăn nhưng trên khuôn mặt Anh vẫn luôn nở nụ cười. Anh đã nói: “Anh không nghĩ đến tương lai và bản thân của Anh, Anh sẽ không lập gia đình cho đến lúc những đứa em của Anh đến tuổi trưởng thành.”
Thế rồi ngày tháng trôi qua, các em của Anh đã trưởng thành vào đời. Anh cảm thấy vui mừng khi những ước mơ của mình đã thành sự thật. Anh đã bắt đầu nghĩ đến tương lai của mình và đã kết duyên cùng người Anh yêụ vào ngày lễ thánh Gioankim và Anna (26 tháng 7 năm 1994). Bây giờ, Anh sống bên cạnh người mẹ hiền và người vợ thảo. Cuộc sống của Anh thật là êm đềm và hạnh phúc.
Trong năm Quí Sửu này, em nguyện chúc cho Anh gặp nhiều may mắn và hạnh phúc. Mặc dù sau sáu năm xa cách, giờ đây, hy vọng qua những nét chữ đơn sơ này sẽ gợi lên cho Anh biết rằng ở bên kia bờ Đại Dương vẫn còn người em luôn nhớ về Anh nơi quê nhà.