Seminarian
| Trang Trước | Mục Lục | Trang Kế Tiếp |


Phút Suy Tư

Trường Duy Đỗ

Vào một ngày mùa hè nắng ấm Cali, biển thật đẹp. Tôi thả hồn bồng bềnh trên sóng biển, mơ màng nhìn về phía xa khơi. Mọi người xung quanh đều vui vẻ, thoải mái nói cười. Có một niềm hân hoan, hạnh phúc khó tả đang dâng trào nơi tôi trong những ngày nghỉ mát tuyệt vời này.

Phơi nắng chán, tôi lên bờ rồi tha thẩn bên mấy quầy hàng lưu niệm. Một đứa bé chạy tới, tay chìa những cây bút chì và lí nhí:

- Sir, would you like to buy a pencil, please?

Thằng bé nhỏ người, mắt sáng lóe lên vẻ thông minh. Tôi khe khẽ lắc đầu. Thằng bé cố nài:

- Sir, Take one, please. It is just $1.00.

Thấy nó dây dưa tôi trợn trừng nhìn nó. Tôi thấy ánh mắt sáng của đứa bé cụp xuống. Thằng bé lui thủi bước…

Tôi lại tiếp tục hững hờ rảo bước. Sang tới quầy kế tiếp, cô bán hàng đon đả mời chào:

- May I help you?

Tôi đảo mắt một lượt và chợt dừng lại ở góc gian hàng. Cô gái nhanh nhẩu:

- That’s a plastic-kite. It’s very nice, isn’t it? Just $10.00.

Không thèm nghĩ ngợi, tôi mở bóp rồi nhận lấy con diều cùng nụ cười cầu tài của cô gái một cách thích thú.

Trở ra biển, con diều sặc sỡ gặp gió vút lên, lượn lờ. Nằm dài trên biển cát, tôi khoan khoái ngắm cánh diều bay giữa khoảng trời trong xanh. Gió càng mạnh, dây đã thả hết cỡ, con diều bây giờ chỉ là một mảnh nho nhỏ, lượn lờ.

Bất chợt, mắt tôi hoa lên, cánh diều biến mất. Thế chỗ cho nó là cây bút đơn sơ đang chới với giữa tầng không.

... Cô độc và lạnh lùng ... Có phải tiếng Chúa đang thầm trách tôi?