![]()
| Trang Trước | Mục Lục | Trang Kế Tiếp |
Hãy Đến Mà Xem
Lm. Giuse Đặng Xuân Oánh, SVDHôm sau, ông Gioan lại đang đứng với hai người trong nhóm môn đệ của ông. Thấy Đức Giêsu đi ngang qua, ông lên tiếng nói: “Đây là Chiên Thiên Chúa”. Hai môn đệ nghe ông nói, liền đi theo Chúa Giêsu. Chúa Giêsu quay lại, thấy các ông đi theo mình, thì hỏi: “ Các ông tìm gì thế?” Họ đáp: “ Thưa Ráp-bi (nghĩa là thưa Thầy), Thầy ở đâu?” Người bảo họ: “Đến mà xem”. Họ đã đến xem chỗ Người ở, và ở lại với Người ngày hôm ấy. [Gioan 1:35-39]
Thường thường khi một ai đề cập đến vấn đề ơn gọi - tu trì hoặc lập gia đình - người ta thường hay hỏi: “Có chắc không mà đi tu?” hoặc “Có thật sự yêu người ta không mà nghĩ đến chuyện hôn nhân?” Cả hai câu hỏi đều có lý riêng của nó. Cả hai câu hỏi đều đòi hỏi người đó phải quyết tâm, và chắc chắn rằng mình có ơn gọi trước khi nghĩ tới việc chọn lựa một ơn gọi.
Bài Tin Mừng trích từ Phúc âm của Thánh Gioan một điểm nào đó không đồng ý kiến với tư tưởng của người đời. Hai tông đồ đâu có chắc chắn Chúa Giêsu sẽ là Thầy của họ. Ngược lại, họ cũng đâu nghĩ là họ sẽ trở thành tông đồ của Ngài. Chúa Giêsu chỉ hỏi một câu hỏi đơn giản: “Các ông tìm gì thế?” Chúa Giêsu đâu biết hai tông đồ muốn gì? Ngược lại, hai tông đồ cũng chẳng biết Chúa Giêsu có thể làm được gì cho họ. Nếu hai tông đồ đi theo Chúa Giêsu chỉ vì lệ thuộc vào lời nói của Thánh Gioan Tẩy Giả: “Đây là Chiên Thiên Chúa” - chắc chắn rằng câu nói đó sẽ không diễn tả đủ về con người và sứ mệnh của Chúa Kitô. Chúa Giêsu cũng biết việc đó - Ngài muốn cả hai vị tông đồ phải hiểu biết Người là ai trước khi họ quyết định trở thành tông đồ của Ngài. Vì lẽ đó mà Ngài đã mời gọi hai vị tông đồ “ĐẾN MÀ XEM” chỗ ở và cuộc sống hiện tại của Ngài. Muốn trở thành tông đồ của Ngài, trước hết Chúa Giêsu muốn biết người đó có thực sự muốn sống tinh thần và Phúc Âm của Ngài hay không - “Con chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng con người không có chỗ tựa đầu”.
Như vậy chúng ta có thể nói - ơn gọi trở thành tông đồ của Chúa Giêsu không chỉ thành tựu trong một chốc lát. Người tông đồ cần có một thời gian suy gẫm, cầu nguyện, học hỏi và tìm hiểu đường lối mục vụ và con đường cứu độ của Chúa Kitô. - “Ai yêu cha hay mẹ hơn Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. Ai yêu con trai hay con gái mình hơn Thầy, thì không xứng với Thầy. Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng với Thầy. Ai giữ lấy mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm thấy được”. (Mathêu 10:37-39) Trở về câu hỏi: “làm sao tôi biết được là tôi có ơn gọi đi tu hoặc lập gia đình?” - Có thể nói, đây là câu hỏi không có đủ giấy để ghi chép. Bởi vì mỗi một người đều có một câu trả lời khác nhau. Hơn nữa, nắm vững và chắc chắn về ơn gọi thường mất cả cuộc đời. Ngày nào chúng ta còn sống trên trái đất này thì ngày đó chúng ta còn phải chiến đấu với ơn gọi mà Thiên Chúa mời gọi chúng ta. Thánh Augustinô nói: Tâm hồn con thảnh thơi cho đến khi con được an nghỉ trong Chúa”. Hoặc người ta thường nói: “cuộc đời là một chuỗi dài thử thách”. Cuộc sống là một mầu nhiệm mà chỉ có Thiên Chúa mới thấu hiểu được. Ơn gọi cũng gần giống như thế. Ơn gọi của chúng ta cũng nằm trong bàn tay của Thiên Chúa. Ngày nào chúng ta còn sống trên trái đất này, ngày đó chúng ta còn phải gặp nhiều khó khăn và thử thách.
Mỗi một người Kitô hữu được mời để sống Tin Mừng của Chúa Kitô. Còn vấn đề lựa chọn ơn gọi là do sự thúc đẩy của Chúa Thánh Thần. Chúa Thánh Thần hướng dẫn mỗi một người Kitô hữu chọn lựa ơn gọi mà họ nghĩ là họ có khả năng để giúp Giáo Hội của Chúa được thăng tiến về mọi khuôn mặt: Thánh thiện và rao giảng chân lý của Chúa Kitô. Thánh Phaolô viết: Thần khí tỏ mình ra nơi mỗi người một cách là vì ích chung. Người thì được Thần Khí ban cho ơn khôn ngoan, để giảng dạy, người thì được Thần Khí ban cho ơn hiểu biết để trình bày. Kẻ thì được Thần Khí ban cho lòng tin; kẻ thì được chính Thần Khí duy nhất ấy để chữa bệnh. Người thì được ơn làm phép lạ, người thì được ơn nói tiên tri; kẻ thì được ơn phân định thần khí: kẻ khác thì được ơn nói các thứ tiếng lạ; kẻ thì được ơn giải thích các tiếng lạ. Nhưng chính Thần Khí duy nhất ấy làm ra ta! át cả những điều đó và phân chia cho mỗi người một cách, tùy theo ý của Người (1 Corintô 12:4-11).
Như vậy mỗi một người Kitô hữu đều được kêu gọi để xây dựng nước Trời ở trần gian này. Họ cộng tác để Nước Chúa được tồn tại và phồn thịnh cho đến ngày trở lại lần thứ hai của Chúa Kitô. Họ đóng góp để xây dựng Nước Chúa là do khả năng mà họ đã lãnh nhận được từ nơi ChúaThánh Thần. Trong số những người Kitô hữu này, có những người đã được ân sủng để sống cuộc đời tu trì - “Ngay từ thời sơ khai của Giáo Hội, đã có những người nam cũng như nữ, qua việc thực hành các lời khuyên Phúc Âm, quyết tự nguyện theo Chúa Kitô với một tinh thần tự do thanh thoát hơn, bắc chước Người cách trung thành hơn, và mỗi một người một cách, tất cả đều sống tận hiến cho Thiên Chúa; trong số đó có nhiều người được Chúa Thánh Thần thúc đẩy nên đã theo đuổi sống tu trì…”
Tại sao có những người Kitô hữu đã quyết tự nguyện theo Chúa Kitô bằng cuộc sống tu trì? Họ chọn con đường đi tu vì họ muốn trở nên nến cháy sáng cho những ai còn sống trong bóng đêm của sự tối tăm. Họ chọn con đường tu trì để có thể trở thành cái cầu làm trung gian cho sự chia rẽ của con người. Họ chọn con đường tu trì để trở thành dụng cụ đem tình thương đến cho những ai sống trong cảnh cô đơn và thiếu tình thương của những người chung quanh. Họ chọn con đường tu trì để trở thành những người gieo niềm vui đến cho những người sống trong sầu khổ. Họ chọn con đường tu trì để làm những sứ giả của sự bác ái cho những người sống trong cảnh nghèo khổ. Họ chọn con đường tu trì để giúp những người Kitô hữu khác sống thực với ơn gọi làm con cái của Thiên Chúa. Nói chung ra, họ chọn con đường tu trì bởi vì: “Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần các ngươi ! không làm như thế cho một trong những người bé nhỏ nhất đây, là các ngươi đã không làm cho chính Ta vậy”. (*Bé nhỏ có nghĩa là: những người trần truồng, đói khát, đau yếu, tù đày, cô đơn…)
Làm sao người Kitô hữu có thể nhận diện ra được là mình có ơn gọi sống bậc tu trì? Như đã có dịp đề cập: ơn gọi tu trì không chỉ xảy đến cho một người Kitô hữu nào trong một giây phút lát bất chợt. Theo tôi, có hai dấu hiệu để cho người Kitô hữu nhận diện ra được ơn gọi tu trì: cầu nguyện và dấn thân phục vụ.
CÂÀU
DẤN THÂN PHỤC VỤ: là bóng đèn soi sáng cho thanh niên thiếu nữ biết là Thiên Chúa đang mời gọi họ sống cuộc đời tu trì. Theo thống kê từ mấy năm nay, đa số những người gia nhập các dòng tu phát xuất từ các đoàn thể như: ca đoàn, Thiếu Nhi Thánh Thể, Linh Thao, chia sẻ Lời Chúa, đoàn thanh niên công giáo…Bởi vì khi người trẻ dấn thân phục vụ và tham gia các sinh hoạt của Giáo Hội, tức là họ chọn con đường sống Phúc Âm của Chúa Kitô. Họ gia nhập là vì họ muốn chia sẻ vào sự hiệp thông với thân thể của Chúa Kitô - tức là Giáo Hội. Hiểu rõ hơn, dấn thân phục vụ có nghĩa là người đó muốn trở thành một dụng cụ đem chân lý và giới răn yêu thương của Chúa Kitô cho những người sầu khổ. Qua sự dấn thân phục vụ, người trẻ đem đến niềm hy vọng cho những ai còn đang sống trong cảnh sợ hãi vì thiếu sự yêu thương. Dấn thân phục vụ đâu ! có dễ dàng! Chỉ có người được mời gọi mới có can đảm làm những công việc mà Chúa Kitô đã trao phó cho. Đó cũng là kinh nghiệm của Thánh Phaolô: “ Phần chúng tôi - Phaolô và những người cộng tác viên - chúng tôi chẳng làm gì gây cớ cho ai vấp phạm, để không người nào có thể đàm tiếu về công việc phục vụ của chúng tôi. Trái lại, trong mọi sự, chúng tôi luôn chứng tỏ mình là những thừa tác viên của Thiên Chúa: gian nan, khốn quẫn, lo âu, đòn vọt, tù tội, loạn ly, nhọc nhằn, vất vả, mất ăn mất ngủ, chúng tôi đều rất mực kiên trì chịu đựng chỉ vì Chúa Kitô và Phúc Âm của Ngài…” (xem 2 Corintô 6:1-10). Mẹ Têrêsa nói: “ Như vậy, khi chúng ta tham gia phục vụ làm công việc bác ái là chúng ta làm cho Ngài, chính là chúng ta đang yêu thương Ngài. Và yêu thương Ngài như vậy chính là chúng ta mỗi thêm hiệp nhất thành một với Ngài và chúng! ta đang cho phép Ngài đến sống đời sống của Ngài trong chúng ta. Vì chính cuộc sống của Chúa Kitô sống động như vậy trong chúng ta, chúng ta đang đi trên con đường hoàn thiện.”
KẾT LUẬN
Ơn gọi dấn thân bằng cuộc sống tu trì không sinh nở trong một ngày nào đó mà thôi. Mà là một con đường dài thử thách và chông gai. Người Kitô hữu muốn đi con đường này cần phải có sự nhẫn nhục và khiêm tốn. Tức là người Kitô hữu đó phải có sự nhẫn nhục trong lời cầu nguyện và khiêm tốn trong công việc phục vụ dẫn thân hằng ngày. Chúa Kitô mời gọi mỗi một người Kitô hữu mạc khải hình ảnh và khuôn mặt của Ngài ở trong mỗi giây phút của cuộc sống đức tin. Ơn gọi tu trì hay hôn nhân là tùy thuộc vào mỗi người Kitô hữu. Chúa Thánh Thần làm việc không có giới hạn. Ai cũng được thúc đẩy để sống tin mừng Phục Sinh của Chúa Kitô. Ai cũng được mời gọi để nên thánh. Ai cũng được mời gọi để làm sứ giả, tiên tri, tông đồ và đầy tớ cho Nước Chúa ở trần thế này. Đương nhiên sự lựa chọn là do tấm lòng thành thật của mỗi người Kitô hữu.
Tôi xin chấm dứt bài chia sẻ này với lời của Thánh Phaolô: “Thật thế, tôi đâu dám nhắc đến chuyện nào khác, ngoài những gì Đức Kitô đã dùng tôi mà thực hiện để đưa các dân ngoại về phục vụ Thiên Chúa, thực hiện bằng lời nói việc làm, bằng sức mạnh của những dấu lạ điềm thiêng, bằng quyền năng của Thánh Thần.” (Xem Rôma 15:14-21)