Seminarian
| Trang Trước | Mục Lục | Trang Kế Tiếp |


Tiếng Ngài Gọi

Trường Đỗ

Khi tôi mười bảy tuổi, tôi đã suy nghĩ về cuộc sống với một tương lai đầy những ước mơ và khát vọng. Tôi biết cuộc sống mà Thiên Chúa dành cho tôi luôn luôn tươi đẹp, nên tôi tin tưởng rằng mình sẽ có một tương lai với những thành công và hạnh phúc.

Một ngày đầu của năm học, tôi đã gặp Thảo My. Tôi nghĩ Thảo My chính là người mà tôi đang tìm, hay còn gọi “người trong mộng.” Thảo My trạc tuổi tôi và rất dễ thương, lại xuất thân từ một gia đình bình dân. Ngày đầu tiên tôi gặp Thảo My, tôi đã thấy trong lòng mình như vui hẳn lên. Mỗi khi rảnh rỗi, hình bóng của Thảo My lại xuất hiện trước mặt tôi. Tôi cảm thấy cô đơn những khi đi bộ một mình trong công viên, nhìn mặt hồ vắng lặng, và lắng nghe tiếng chim hót trong những buổi chiều buồn. Sau một thời gian dài qua những lần gặp gỡ và tâm sự, tôi thầm nghĩ phải chăng tôi và Thảo My đã thương nhau …

Thế rồi ơn Chúa biến đổi lòng tôi. Qua những buổi tĩnh tâm tôi lại có dịp để nghĩ về cuộc sống. Qua báo chí và T.V., tôi biết xung quanh tôi còn rất nhiều em bé mồ côi không nhà, những làng mạc chưa biết đến tình thương của Thiên Chúa cứu thế. Qua nhiều ngày suy nghĩ và cầu nguyện, tôi đã quyết định hy sinh tình cảm hiện tại của mình để đổi lấy một tình yêu vĩnh cửu. Tôi biết Thiên Chúa rất thương tôi, Ngài đã dựng nên tôi và chết vì tôi. Thế tại sao tôi lại không thể hy sinh tình cảm riêng của mình để theo Ngài và mang tin vui của Ngài tới mọi người. Tôi nhận ra rằng tình yêu phải được trả bằng tình yêu, nên tôi đã đáp trả lại tiếng gọi tình yêu của Ngài.

Tuy vậy trong thân phận con người yếu đuối, tôi vẫn thường tâm sự với Ngài rằng: “Lạy Chúa, Chúa biết tâm hồn con, Chúa biết con thương Thảo My và Thảo My cũng thương con. Nhưng nếu con phải chọn giữa Ngài và Thảo My, con sẽ chọn Ngài.”

Vào mùa thu 1995, tôi đã tạm biệt mọi người để vào Dòng Ngôi Lời. Tôi đã ra đi trong sự động viên của gia đình, trong sự ngạc nhiên của bạn bè, và trong sự tiếc nuối của Thảo My. Khi tôi bước vào cánh cửa của trường Divine Word, buồn vui lẫn lộn trong lòng tôi. Tôi buồn vì từ đây tôi phải xa bạn bè và gia đình để đương đầu với một cuộc sống mới đầy thử thách. Giờ đây, tôi không còn sống cho riêng tôi nữa mà tôi sống cho Ngài, vì Ngài. Với bản tính thường cảm thấy lo sợ cho ngày mai, nhưng tôi quyết đặt tương lai của tôi trong bàn tay êm dịu của Ngài. Tôi tin rằng Ngài sẽ đi bên tôi và nâng đỡ tôi trong cuộc hành trình đầy thử thách này.