![]()
| Trang Trước | Mục Lục | Trang Kế Tiếp |
Mẹ Tôi
Hồng QuangMẹ yêu quí,
Thấm thoát đã mấy xuân rồi mẹ nhỉ? Thời gian đã làm cho mẹ chắc hẳn khác xưa. Con chắc rằng mẹ đã già đi nhiều vì cuộc sống quá lam lũ. Nhìn lại, con thấy mình không còn nhỏ dại như xưa. Tuy vậy con vẫn ước ao được sống lại những chuỗi ngày thơ ấu bên mẹ. Những chuỗi ngày đó đã đem lại cho con bao nhiêu kỷ niệm êm đềm. Những chuỗi ngày mà chính mẹ đã làm cho nó mang trọn ý nghĩa của đời con. Những chuỗi ngày mà chính mẹ đã gieo vào tâm hồn nhỏ bé của con hạt giống ơn gọi làm người. Chính nhờ hạt ngọc nhỏ bé đó mà con có được ngày hôm nay. Con đâu dám tự hào về những gì con có. Vì con biết rằng nó không chỉ là của riêng con mà được trả bằng bao gian khổ của đời mẹ.
Con còn nhớ như mới hôm qua đây, chính tay mẹ đã dìu con bước những bước chân đầy sợ sệt và hân hoan tiến lên bàn thánh để được chịu lễ lần đầu. Thật hạnh phúc làm sao! Con lúc ấy chỉ muốn sống hoài cảm giác êm đềm được mẹ nắm tay dẫn dắt. Con đã không cảm thấy một chút e lệ vì chính bạn bè con đâu một ai cần ba mẹ phải nắm tay để bước lên bàn thờ rước lễ. Khi con đến tuổi cắp sách đến trường, mẹ đã dạy cho con biết bao nhiêu điều hay lẽ phải, dạy cho con cách cư xử khi gặp người này kẻ nọ. Mẹ đau lòng xót dạ khi phải sửa dạy con một điều gì con sai lỗi.
Kỷ niệm mà con không thể nào quên được là ngày mà ba con vĩnh viễn ra đi vì chiến cuộc. Và cũng chính từ đó con đã thấu hiểu được bài học cao qúy vô cùng về tình mẹ, về sự đau khổ mà mẹ phải chịu đựng. Mẹ đứng đó, lặng yên bên chiếc quan tài trong vành khăn tang quả phụ. Từ đó có lẽ con đã trở nên niềm an ủi lớn lao đối với mẹ. Mẹ đã ôm con vào lòng. Mẹ đã để những giọt nước mắt nóng hổi của mẹ đẫm ướt gò má con.
Đau khổ, chiến tranh, mất mát đã làm cho mẹ trở nên thinh lặng và cứng rắn hơn. Nhiều lúc con muốn tìm lại trên khuôn mặt mẹ những giọt nước mắt ngày xưa. Thế nhưng đã không dễ gì. Hay là mẹ đã khóc quá nhiều rồi!
Thế rồi, lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, con lại chứng kiến mẹ vui, với những giọt nước mắt vui mừng, đó là ngày con ra trường trung học. Mẹ đã đứng đợi sẵn ngoài cổng trường với một gói quà nhỏ trên tay. Trao quà cho con và mẹ đã rưng rưng ngấn lệ. Con đã thấy được sựï vui sướng và tự hào về con trong những giọt lệ đó. Ngày đó con vẫn còn quá ngây thơ bồng bột. Con đã quá hãnh diện về chính mình mà quên rằng người mà con phải hãnh diện và tự hào đó chính là mẹ. Sau ngày tốt nghiệp, con nhớ có nhiều lần mẹ gợi ý bóng gió với con về đời sống tận hiến, ơn gọi tu trì. Kể từ ngày tháng ấy, mẹ đã để tâm đặc biệt đến đời sống tâm linh của con. Thế nhưng oan nghiệt thay! Hoàn cảnh đất nước lại không cho con được toại nguyện. Con không được phép của chính quyền cho vào chủng viện. Không chỉ riêng con và cả mẹ nữa đã âm thầm chờ đợi trong suốt mười năm năm trời với hy vọng con được vào chủng viện để dấn thân phụng sự Chúa và tha nhân. Cuối cùng, thất vọng quá con đành phải ra đi tìm bến bờ tự do.
……….
Ngày con rời quê hương, con đã đau lòng cắt ruột giấu mẹ về sự quyết định quan trọng này. Con sợ rằng mẹ không đủ sức để chấp nhận ý tưởng điên rồ này của con. Quyết định ra đi tức là xa tất cả, xa cả người mẹ yêu quí nhất trên đời mình. Nhiều lần nghĩ lại con đã tự trách mình vì nghi ngờ lòng quảng đại của mẹ. Chính mẹ với những lá thư đầy nhiệt huyết tông đồ đã nâng đỡ con trong thời gian ở trại tỵ nạn. Con tưởng rằng mẹ đã giận và buồn con lắm. Nhưng tình yêu của mẹ thật bao la vô bờ bến. Lẽ ra con phải trở thành nguồn an ủi cho mẹ, thì chính mẹ lại trở nên nguồn an ủi, nâng đỡ cho con trong tháng ngày tỵ nạn tha phương nơi xứ lạ quê người.
Với những nét chữ mỗi ngày một yếu đi, mẹ vẫn không ngừng khích lệ con qua những cánh thư đầy nhiệt huyết và tình thương. Mỗi lá thư là một lời huấn dụ mới cho con, tràn đầy tâm tình thương yêu ấp ủ dành cho con. Bằng một cách nào đó, mẹ đã gieo vào lòng tâm hồn con hạt giống ơn gọi làm người và chính cả ơn gọi sống đời tận hiến. Chính mẹ đã và đang vun tưới cho hạt giống ơn gọi của con mỗi ngày một triển nở thêm ...
Mẹ, muôn đời con nhớ ơn mẹ!