Seminarian
| Trang Trước | Mục Lục | Trang Kế Tiếp |


Tưởng Nhớ Lm. Giuse Trần Minh Thắng, SVD


Lễ Mãn Tang (17/12/1993 -- 17/12/1996)
Vũ Ta - Washington, D.C.

Vàng: Xanh đi ba độ thu rồi,
Vàng nay cứ ngỡ mới hồi nào đây!
Vàng Xanh mấy thuở sum vầy,
Bỗng dưng phút chốc bên này bên kia!


Xanh: Ô kìa! Nào có cách chia?
Ra đi, ở lại, không lìa xa nhau,
Sao hoài thương nhớ u sầu?
Xanh đi theo ý nhiệm mầu Hóa Công.


Vàng: Nhiệm mầu, thật ý Hóa Công?
Mắt trần chỉ thấy bất công, Xanh à!
Xanh đi, tủi mẹ buồn cha,
Xanh đi, thương nhớ kẻ xa người gần.
Ngôi Lời đang lúc thật cần,
Xanh đi, nhiều việc muôn phần dở dang.

Xanh: Buồn thay, con mắt trần gian!
Bến mê sao thấu muôn ngàn Ý Trên.
Ra đi là việc hiển nhiên,
Vui mừng mới phải, buồn phiền làm chi?
Xanh đi, thôi việc đương thì,
Trở về với Đấng từ-bi nhân-lành,
Việc Dòng rồi cũng qua nhanh,
Chuyền qua, đổi lại, không Xanh thì Vàng.
Thân nhân, bạn hữu, họ hàng,
Xanh đi, Xanh sẽ dọn dần mai sau.
Trước sau cũng bước qua cầu,
Bao lâu: buồn, sợ, nhịp cầu không thông.

Vàng: Xanh ơi, Vàng ý cạn nông,
Làm sao thấu hiểu Hóa Công, ý mầu?
Xanh ơi, Xanh nhớ cầu bầu,
Cho Vàng chấp nhận ý mầu, Xanh nha!
Không còn thắc mắc kêu ca:
“Tại sao?” Ôi Chúa, “thật là oái oăm!”
Xanh ơi, Vàng phải đi nằm, (0:30 A.M.rồi!)
Xin chào Xanh nhá, ba năm qua rồi !!!