Seminarian
| Trang Trước | Mục Lục | Trang Kế Tiếp |


Gặp Gỡ Ngôi Lời

Xì Dầu Bốn
(Tặng Hiếu, người đã đem tôi đến với Ngôi Lời)
Tháng 7,96.

Chúng tôi đang ngồi quây quần quanh ngọn lửa đêm trên cát biển Corona thơ mộng. Thỉnh thoảng Hiếu thẩy vài khúc củi vào cho lửa sáng thêm. Suốt buổi chiều tôi buông bỏ những lo âu, dự định và sống thật vui với anh em Ngôi Lời. Giây phút hiện tại đối với tôi có giá trị như là tình yêu và vĩnh cửu. Tôi chỉ muốn quên hết những tháng ngày dạy học vất vả, bài vở, giấy bút để sống trọn cho hiện tại, để tận hưởng vẻ đẹp thiên nhiên của bờ biển California…Giờ đây, ngồi với lửa đêm, tôi thấy thật ấm cúng…Những khuôn mặt đó tôi đâu có quen! Họ tên gì, óc tôi đâu có nhớ nổi! Vậy mà tôi vẫn thấy ấm, thấy bình an lạ. Ai cũng cười nói, ai cũng quẳng hết những lo âu, toan tính hằng ngày để sống cho hôm nay. Chính thế mà hạnh phúc và bình an cứ tràn đầy tâm hồn tôi…

Khi nhận lời đi “picnic” với dân “sống về đêm” ngày 15/6/96, tôi tưởng chỉ có vài người với nhau thôi. Ai ngờ ra biển tôi mới thấy “Cái bang Ngôi Lời” thật là đông…lúc nhúc! Thoạt tiên tôi thấy hơi “đậu phộng”, chẳng có quen ai ngoài ông bạn cũ Nguyễn Trọng Hiếu. Nếu biết lực lượng họ hùng hậu vầy thì chắc chắn là tôi đã không đi rồi! Thế nhưng với tài điều khiển trời cho, Hiếu đã đem tôi lại gần với Ngôi Lời qua trò chơi “Gọi Tên”. Chèng đéc ơi! Vì chơi không giỏi và trí khôn còn đang từ từ phát triển nên tôi bị phạt quì tới 2, 3 lần! Quì mãi như vầy thì còn gì là mùa hè mơ mộng nữa! May mà có Trọng Hiếu tự nhiên nổi máu “ga lăng” cho mượn gối quì để đỡ chai đầu gối. Quì giữa các đấng mày râu này bằng quì cả hằng trăm lần đền tội trước mặt thiên chúa vậy. Ai cũng vỗ tay đôm đốp cười khoái chí. Thỉnh thoảng tôi lại được nhắ! c nhở: “Quì thẳng lên!” Rồi có ai đó ra mặt an ủi: “Trông thánh thiện quá!” Quì được một lúc thì Hiếu ra lịnh: “Thôi , cho ngồi xuống!” Hừm..sao lại có kẻ hống hách thế? Tự ái trong lòng tôi nổi đùng đùng tính sẽ không ngồi xuống, nhưng vì thương cho hai đầu gối nên đành phải lặng lẽ an tọa cho xong. Trò chơi kéo dài khoảng 30’, và chẳng bao lâu tôi đã thấy quen thân với các anh em Ngôi Lời tự thuở nào vậy. Có lẽ cũng vì cái tính rất hiếu khách, ngịch ngợm và hòa đồng của tu sinh Ngôi Lời nên tôi thấy tự nhiên hơn. Lúc này tôi cũng làm quen được vài đấng. Kha, người tài xế đắc lực của tôi, cũng rất vui tính và dễ mến. Có điều, thỉnh thoảng tài xế lái xe hơi giống cào cào nhảy! Đã mấy lần tôi định xin xuống chạy bộ cho an toàn, nhưng trộm nghĩ đường xá xa xôi, trong túi lại không có tiền nên đành cắn môi dâng linh hồn và xác trong! tay Kha. May mà lúc đó có “Bình Yên” trong xe nếu không thì c ó lẽ “xúi quảy” đã đến thăm rồi!

Sau trò chơi, Hiếu và vài người nữa lo đốt lửa nướng thịt. Cũng vì cái tánh hay thương người, quên thương thân mà tôi đã lao vào phụ giúp. Kết quả là cái áo trắng của tôi bị dầu mỡ bám lấm tấm trông như tàn nhang vậy. Xin ban “Ngôi Lời” có “nòng” tốt thì góp tiền may cho tôi cái áo mới. Đang cố sống khó nghèo, bây giờ lại đâm ra nghèo khó quá đỗi! Đùa chứ, bây giờ, mỗi lần nhìn cái áo bị “Xì Dầu Bốn” Ngôi Lời thì tôi sẽ trả lời: “Ai cũng nghịch như…khỉ (có vài tu sinh nghịch thanh và tế nhị) nhưng lại rất có tình đồng loại.” Tôi nghĩ vậy, nếu các anh em Ngôi Lời không có chút tình nào trong tim thì có lẽ họ đã chẳng dám từ bỏ mọi sự để theo vết chân trần của Chúa. Mỗi người là một chương sách với những tình tiết thật kỳ lạ, nhiệm mầu trong cuốn sách tình yêu của Thiên Chúa. Cũng chính vì thế mà tôi thấy vẻ đẹp và sức sống của N! gôi Lời hơn là những khuyết điểm của nó. Thịt bò tuy hơi dai nhưng lại thấy mềm mại ngon ngọt; bia tuy hơi đắng, nhưng lại tưởng như uống…chè! Mới quen nhau mà ai cũng dễ mến và tốt với tôi quá! Sau khi ăn, tôi quyết định đi bộ ra ven biển. Rủ mấy cô đi chung, nhưng ai cũng sợ lạnh cả! Rồi trời xui đất khiến, tôi đã gặp phải gió, í quên, gặp phải Phong nên đi luôn. Đi bộ với nhau gần cả 10’ mà tôi vẫn chưa biết tên người bạn mới! Hỏi thì kỳ quá vì chúng tôi đã tự giới thiệu quý danh trong vòng tròn trước và sau trò chơi “Gọi Tên” rồi. Tuy nhiên tôi không thấy nhớ vì dân Ngôi Lời đông đúc quá! May sao, trên đường đi, chúng tôi đã gặp một đấng “sống về đêm” cũ của Ngôi Lời. Khèo riêng ra hỏi tôi mới biết cái con người phải gió đó tên Phong. Lúc này tôi mới thấy thoải mái hơn được một chút. Chúng tôi đã leo từng tảng đá này san! g tảng đá khác cho tới khi trời sập tối. Hôm đó trời chẳng có gió mấy nên cuộc hành trình leo đá cũng không đến nỗi vất vả lắm. Khi chúng tôi trở về chỗ cũ thì anh em đã ngồi chung quanh lửa để nướng bắp và vui đùa. Tiếc là một số anh em đã ra về sớm vì có lẽ…vợ nhiều con đông không ai coi sóc! Tuy vậy, tiếng cười nói vẫn rộn rã thật vui. Những trái bắp ngon ngọt đang từ từ thí mạng để nuôi sống Ngôi Lời. Con cua mà Phong bắt cho tôi cũng bị hỏa thiêu mau mắn. Nhưng không rõ một kẻ nào đó, rất thiếu chất cua, đã âm thầm gặm nhấm con cua không chừa cho chủ nó một miếng vỏ nhỏ làm mắm! Chúng tôi cùng nhau hát đua và đố những câu đố bất hủ, có một không hai trong lịch sử “dân tu!”

Lửa đêm giữa biển đã hâm nóng trong tôi tình yêu thật thầm lặng của Đấng Tạo Hóa. Thật thầm lặng nhưng nóng, nóng như lửa! Sóng ngoài kia như đang vỗ hát ca tụng Ngài, và sao đêm cứ lung linh như mắt Chúa đang mỉm cười với từng thân phận…Tôi chợt hiểu vì sao mình được sinh ra, lớn lên, được hít thở khí trời, được yêu thương, được tự do vui sống giữa đất trời, được đau khổ, được giác ngộ với ơn Chúa, và được ngồi đây ngay lúc này với Ngôi Lời. Cuộc hành trình tâm linh, chẳng phải sao nếu không là cảm nghiệm rất nồng nàn giữa Thiên Chúa với con người, giữa con người với tha nhân, và giữa con người với tạo vật, ngay cả từng hạt bụi đang chuyển động trong vũ trụ? Sự cảm nghiệm trong mối tương quan đó có thể là rất nóng, rất cay, và rất đắng, nhưng lại rất hướng thượng, rất Thiên Chúa!

Lúc này bên ngọn lửa sáng, tôi thấy Ngôi Lời thật đẹp vì tôi cũng đang thấy Chúa lặng lẽ ẩn sâu trong từng thân phận mỗi người. Dòng Ngồi Lời có cả hằng trăm khuôn mặt khác nhau, cá tính khác nhau, nhưng Chúa ẩn hiện cưu mang những vẻ khác nhau đó. Ngài vui, khóc, khổ đau, thao thức với từng thân phận. Nói chung Ngài đang ở trong tất cả, cũng như Ngôi Lời đang là tất cả trong Ngài. Từ xa xưa lắm Ngài đã nghĩ đến và yêu thương các anh em Ngôi Lời, và Ngài vẫn còn đó, nhưng thật thấp để nâng đỡ từng bước chân yếu ớt của chúng ta. Đến với anh em Ngôi Lời là đến với một thế giới rất con người, và vì thế mà rất phức tạp, có khi là tội lỗi nữa! Nhưng Ngài đã chẵng vì thế mà bỏ đi! Ngài đã tự nguyện ở lại, và Ngài cũng đang tha thiết mời gọi mỗi người ở lại đễ cùng với Ngài làm cho "tập thể phức tạp" đó thành một vườn hoa đẹp có đủ loại hương thơm của nó.

Chia ta!) Người Mỹ cũng thường hay nói: “No meeting happens by chance,” để ám chỉ Chúa luôn có mặt trong từng gặp gỡ.

Cám ơn Ngôi Lời đã cho tôi những hạnh phúc nho nhỏ hôm nay. Suốt đời, tôi chẵng khao khát một thứ hạnh phúc to lớn nào cả. Tôi cũng chẳng muốn tìm kiếm thứ hạnh phúc đó vì tôi biết mình sẽ phí công sức và tuyệt vọng lắm nếu cứ muốn tìm sự tuyệt đối trong thế gian này. Tôi yêu những “hạnh phúc nhỏ để trải xuống thành hạnh phúc không lớn nhưng thật dài, dài trọn cuộc đời, và đời ta là hạnh phúc.” (Người Tầm Thường)

Mong anh em Ngôi Lời luôn dám sống , dám thao thức, và dám liều mạng cho lý tưởng mà mình đang theo đuổi, nhất là luôn khám phá và nhận biết tình yêu Thiên Chúa mỗi ngày. Tình yêu tuy mặn nồng nhưng khó thấy. Tình đó cũng giống như “nước đại dương” đêm nay vậy: một khi nước biển bốc hơi bay hết, ta mới thực sự nhận thấy những tinh thể muối với tất cả những bản chất đặc biệt của nó. Ngài chính là muối đang trà trộn trong từng thân phận đó, và chỉ khi nào mình chịu tan đi, hòa vào cuộc sống, chết cho cuộc sống thì nhân thế mới thấy được vẻ đẹp đích thực của Thiên Chúa.