![]()
| Trang Trước | Mục Lục | Trang Kế Tiếp |
Đối Diện
Spring 96Vậy là chỉ còn vài tháng nữa là mình ra trường. Gặp người nào cũng vậy, tất cả đều chúc mừng cho sự may mắn sắp sửa thành đạt của mình. Dường như không thể tin được, mới hồi nào còn ở ESL vậy mà nay mình đã gần tốt nghiệp rồi. Tuy vậy, niềm vui này không thể phủ lấp hết những nỗi lo lắng băn khoăn về tương lai. Ở năm cuối mình phải quyết định và tự hỏi chính mình có nên tiếp tục con đường mà mình đã chọn trước đây hay không. Khó nghĩ quá! Cả mấy tháng nay nỗi băn khoăn cứ mãi dày vò, đến nay mình vẫn chưa tìm ra câu trả lời. Ai hỏi mình chỉ lắc đầu cười: “ Làm sao biết được.” Đến nay ngồi thừ mãi mấy tiếng đồng hồ tĩnh tâm mà ý tưởng của mình vẫn vật vờ. Ai hiểu được tâm trạng mình lúc này nhỉ?
Đốt thêm điếu thuốc, lơ đãng nhìn qua khung cửa. Cảnh vật thật yên tĩnh. Tuyết phủ trắng xóa. Năm nay tuyết đến thật sớm. Đàn vịt trời ngơ ngác bay tìm nơi trú. Chắc chúng đã nhận ra hướng để bay. Mình thì chưa. Nghe rằng East Troy có hồ nên thơ lắm. Thôi rán chịu lạnh một chút để bước ra chiêm ngưỡng vẻ đẹp của nó … Mặt hồ phần nào đã đóng băng… Ừ nó đẹp thật! Nhưng sao nó vẫn xa lạ. Sao nó không giống hồ Thủy Tiên mà một lần mình đã viếng thăm ở Huế. Có lẽ vì đây không phải là quê hương mình. Một mình chơ vơ giữa băng tuyết này, làm sao mà mình có thể say sưa với vẻ đẹp của cảnh trí này được. Thôi thì bước vào. Buồn chi lạ! Dường như mình đã thấu hiểu phần nào ý nghĩa của từ ngữ “Dukkha” (đời là bể khổ) của Đức Phật. Đó là “dislocate” (lầm chốn). Triết học đông phương cũng hay nhỉ. Vớ vẩn! Bài vở không nên đến vào lúc n! ày. Ráng quẳng nó đi trong vài ngày cho dầu chúng đang dồn dập vào cuối học kỳ.
Trở lại với căn phòng. Đọc vài đoạn sách. Châm thêm điếu thuốc. Chẳng biết lúc nào mình đã quen khói thuốc nhỉ ? Cứ mỗi lần ngồi thẫn thờ suy nghĩ mình lại thích hút. Chả biết khi nào bỏ nó đây. Cái tật cố hữu này đã đeo đuổi mình từ Việt Nam. Chắc người khác cũng thông cảm vì ai cũng có một cái gì để thích và để nghĩ. Riêng mình bao giờ cũng vậy: Ơn gọi. Ờ nhỉ! Không biết bao lần mình đã nghĩ về thiên chức linh mục. Lúc bé, mình đã từng mơ trở thành ông cha đứng cao trên tòa giảng với bao người vây quanh lắng nghe. Thời thế thay đổi, linh mục khoác áo trần thế để ở giữa mọi người. Đất Mỹ, đất nước của tự do, không cấm đoán. Linh mục lủi thủi một mình sau thánh lễ với không mấy người tham dự. Dân số trên thế giới ngày càng gia tăng nhưng nhà thờ càng ngày càng thưa thớt. Dường như con người ngày nay quá bận rộn. Quá bận rộn nên không bận tâm tôn giáo. Thời gian họ dành cho việc chay đua với thời trang và tiêu thụ. Mấy ai còn muốn nghe đến sự thánh thiện, đến Thiên Chúa. Thế giới quá tục hóa nên thần thánh dường như không còn chỗ đứng. Tiếng rao giảng của vị linh mục nhỏ bé yếu hèn mấy người biết đến. Thiên hạ quá ngủ say, quá dửng dưng với đời sống tâm linh.
Đời linh mục quá nhiều mây đen, vậy mà mình vẫn lao vào. Sợ hãi cô đơn vẫn còn đó, nhưng mình vẫn tin. Tin vào ý nghĩa hiện hữu của cuộc sống núp sau cái vẻ bề ngoài của nó. Thế giới thần thiêng vẫn còn đó ngay cả khi thiên hạ chối từ. Thiên Chúa vẫn hiện diện và săn sóc con người ngay cả khi con người phủ nhận Ngài. Khó có thể hiểu được niềm tin này khi con người từ chối để nhận ra tình mẫu tử núp sau cái nhìn trìu mến của bà mẹ; hay từ chối sự hiện hữu của tình yêu đang ẩn giấu ở nụ hôn nồng cháy của tình nhân.
Vâng mình đã tin vào sự hiện diện của Thiên Chúa ngay ở giữa thế giới dường như lạnh khô này. Đứng chơ vơ giữa đồng tuyết trơ trụi này, mình vẫn tin Ngài đang ở bên cạnh. Một niềm tin như vậy đủ để mình lao vào chốn mù mịt của cuộc đời. Và mang một hơi ấm nhỏ nhoi của mình chia sẻ với người đang lạnh giá của cuộc đời. Đã đến đây với niềm tin, niềm tin sẽ tiếp tục đồng hành với mình trong tương lai...
Một nhận thức đến với mình: con người sau những đeo đuổi rồi cũng mệt sức vì không gì thỏa lấp được cõi lòng nó. Ẩn sau những cuộc vui chơi là một khát vọng thiêng liêng bất tận mà con người đang cố che đậy. Lo lắng, băn khoăn vẫn là số mạng của con người. Chỉ một Đấng đã tác tạo ra con người mới có thể mang lại sự an lành cho con người. Nhưng ai sẽ đánh thức và giúp con người hiểu ý nghĩa này? Trách nhiệm và lòng trắc ẩn sẽ rơi vào ai đang mang một niềm tin...