![]()
| Trang Trước | Mục Lục | Trang Kế Tiếp |
Chiêm Niệm
Tập Viện 96
Đỗ Minh NiênĐêm tĩnh mịch. Cây cỏ và gió mây đã chìm sâu trong giấc ngủ. Tiếng côn trùng dường như cũng dần tan giữa màn đêm cô tịch. Tất cả như bị mất hút trong bóng tối của huyền bí. Chỉ còn lại vài vì sao lấp lóe trên bầu trời đang vật vã như muốn níu giữ vài tia sáng mỏng manh giữa màn đêm sâu thẳm. Giữa cảnh vắng lạnh đến ghê sợ làm tôi liên tưởng đến cuộc sống gần như vô nghĩa này. Những sinh hoạt náo nhiệt trong ngày cũng không còn một chút tác động gì ngoại trừ sự hư vô giữa màn đêm cô tịch.
Ngồi chứng kiến và tâm niệm cảnh hư vô này, trong lòng tôi bỗng gợi lên một nỗi sợ hãi lạ thường. Tôi sợ cho chính sự hư vô của cuộc sống, và sợ cho sự vô nghĩa của chính bản thân tôi. Bởi chưng, những hoài bão, mong ước và lý tưởng của tôi trong cuộc sống rồi chăng cũng trở nên vô nghĩa khi cuộc đời tôi dần trôi qua? Và rồi đây những gì tôi đang vất vả xây dựng, hay nỗ lực đoạt lấy, dù là tiếng tăm, danh vọng, hay vật chất phú quí, đều theo tôi trôi vào dĩ vãng. Như những anh hùng trong quá khứ, dẫu một thời hùng mạnh, lẫy lừng, giờ còn lại chăng chỉ một vài dòng chữ ghi nhận trong bộ sách lịch sử. Và ngay chính bộ sách đó rồi cũng bị mối mục theo thời gian! Hay như ngay cả những kẻ tiểu nhân bỉ ổi, bị người đời lên án nguyền rủa, cuối cùng cũng chỉ là ảo ảnh và dần lãng quên với quá khứ mà thôi!
Còn đâu là ý nghĩa của cuộc sống? Hãy nhìn xem những cụ già đang rù rì bước dần đến cửa mộ. Hãy nhìn xem những bệnh nhân đang rên rỉ trong nỗi chán chường của thất vọng. Hãy nhìn xem những nhà tỷ phú đang bệ nệ bên thân xác nặng nề trong rối loạn của tâm linh. Hãy nhìn xem những bậc nhà giáo thông thái đang đăm chiêu trong mối băn khoăn, khắc khoải với mớ kiến thức của mình. Hãy nhìn xem những kẻ chính trị khôn lanh cũng đang oằn oại trong ảnh hưởng của thời cuộc. Hãy nhìn xem những kẻ phiêu bạt bụi đời, hay những ả gái lầu xanh sống bên lề xã hội đang vật vờ với kiếp rong rêu của cuộc sống. Hãy nhìn xem những nhà tu sĩ đang thống khổ gào thét, cầu khẩn với thượng đế trong sự hỗn loạn của thế giới tội lỗi. Hãy nhìn xem mọi người đang lê lết sống dần theo ngày tháng. Hãy nhìn xem và hãy nhìn xem…!
Cuộc sống rồi sẽ đi về đâu, và nỗ lực của loài người sẽ đạt được những gì cho chính họ? Hay tất cả rồi cũng sẽ tan biến và trở nên vô nghĩa trong bóng tối của hư vô? Trong thinh lặng, tôi bàng hoàng trước những tiếng động vô âm của những hình hài vô thể. Tôi xôn xao lo sợ, tuôn chạy trốn khỏi sự bao phủ của hư vô. Nhưng càng chạy trốn, bóng tối của hư vô càng bám chặt lấy tôi. Tôi lại càng trở nên sợ hãi và vật vã trước sự bất lực của mình. Thân xác tôi trở nên bủn rủn. Tâm linh tôi rã rời ngã gục trong lặng câm. Bầu khí càng trở nên lạnh lùng, cô tịch. Mệt mỏi, tôi buông xuôi mặc cho sự yên lặng chiếm ngự hồn tôi.
Đang cố tìm một giải đáp cho sự hư vô này, bỗng dưng từ tận tĩnh mịch của đáy lòng, tôi nghe như có tiếng ai thì thầm, mời gọi: “Hãy về, Hãy về mà xem!” Tôi giật mình vùng dậy; mắt lau láu nhìn xuyên qua màn đêm, tai chăm chú lắng nghe từng tiếng động, nhưng chung quanh chẳng thấy ai, và tôi cũng không nghe tiếng động nào ngoại trừ tiếng đập thình thịch của con tim. Tôi tiếp tục theo dõi và lắng nghe hồi lâu, nhưng tất cả vẫn vắng lặng trong màn đêm. Tự trấn tĩnh, tôi từ từ thu mình trở về với sự tĩnh mịch của màn đêm. Sự yên lặng của hư vô từ từ bao phủ hồn tôi.
Tất cả giờ đây trở nên yên lặng, thật yên lặng. Cả những boăn khoăn của cuộc sống cũng dần im tiếng. Những lo âu cho tương lai cũng từ từ khuất dạng, nhường chỗ lại cho sự yên lặng trong tâm hồn tôi. Trong thinh lặng của tâm hồn, tôi chỉ còn nghe từng hơi thở nhịp nhàng và những dòng mạch đều hòa lưu thông trong từng phần cơ thể. Trong yên lặng của tâm hồn, tôi hình dung được sự hiện diện huyền bí của linh hồn mình với Thiên Chúa. Trong yên lặng của tâm hồn, tôi cảm nhận được sự mầu nhiệm và thiêng liêng của trời đất. Trong yên lặng của tâm hồn, tất cả những gì tôi hằng mong muốn đều trở nên hư vô, và trong hư vô đó, tôi tìm gặp được sự hiện hữu liêng thiêng của Ngài.