Muc Luc Gia Trang CTTDVN
Vietnamese Martyr
 
Lich Su
 
* Đôi Dòng Lịch Sử Của Giáo Hội Việt Nam
*Thời Kÿ Bách Hại Công Giáo
*Những Sắc Chỉ Cấm Đạo
*Những Lý Do Đạo Chúa Bị Bách Hại
*Những Hình Khổ Người Công Giáo Phải Chịu
 
Van Dong
 
*Thỉnh Nguyện Thơ Của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam
*Thỉnh Nguyện Thơ Của Hội Đồng Giám Mục Tây Ban Nha
*Thỉnh Nguyện Thơ Của Hội Đồng Giám Mục Pháp
*Thỉnh Nguyện Thơ Của Hội Đồng Giám Mục Phi Luật Tân
*Thỉnh Nguyện Thơ Của Dòng Đa Minh (Dòng Thuyết Giáo)
*Thỉnh Nguyện Thơ Của Hội Thừa Sai Pháp
 
Ton Vinh
 
*Thể Thức Để Được Tôn Vinh Chân Phước Tử Đạo
*Tiến Trình Việc Tôn Phong Chân Phước Tử Đạo
*Các Lần Tôn Phong Chân Phước Tử Đạo Việt Nam
*Các Văn Kiện Lịch Sử

E-mail:
cttdvn@nolaviet.com

Con Duong Vinh Quang
Những Hình Khổ Người Công Giáo Phải Chịu

Những anh hùng xưng đức tin từ khi bắt đầu cấm đạo cho đến khi đạo Công Giáo được tự do, phải chịu những cực hình để chế diễu như gọt trọc đầu, chặt ngón tay, đeo gông, phơi nắng cho đến những cực hình dã man như kìm móc thịt và xử tử bá đao, xẻo đủ 100 miếng. Chúng tôi xin lần lượt dựa theo tiến trình lịch sử bắt Đạo để đưa ra những hình phạt của mỗi thời kÿ.

1. Thời các chúa Nguyễn ở Nam Hà (1615-1776)

Trong 8 đời chúa Nguyễn cai trị 161 năm đã có 13 lần bắt Đạo. Ban đầu lệnh của chúa Nguyễn chỉ là trục xuất các Linh Mục Thừa Sai và cấm tín hữu đeo ảnh ra ngoài vì hình thánh giá quấy nhiễu ông bà tổ tiên lương dân. Lệnh năm 1625 cấm người Công Giáo không được viện cớ vì Đức Tin để từ chối cúng lễ thần làng. Nhà thờ bị phá và ảnh tượng phải đốt ở ngoài chợ.

Bắt đầu từ năm 1644, chúa Nguyễn đã ra lệnh xử tử thầy Anrê, Inhaxiô, Vinxesô và đánh đòn, cắt tóc và chặt móng tay một số thầy khác. Còn Giáo Dân chỉ bị đánh đòn 7,8 roi rồi cho về. Các thầy khi bị bắt đã phải đeo gông mà cha Đắc Lộ gọi là thánh giá của người Nam Việt, hình giống như cái thang bắc lên trời cho những người Công Giáo. Nguyên dưới thời Hiền Vương (1648-1687) đã có 25 người bị xử tử được tường thuật đầy đủ chi tiết.

Ngoài những hình khổ bị đánh đòn đến nỗi nhiều người chết trong tù, còn phải kể đến 2 thứ hình khổ đặc biệt là bị voi giầy và bỏ đói. Trong vụ hành quyết 12 giáo dân tỉnh Quảng Nam ngày 3-11-1665 có 7 người bị chém và 5 người bị voi giầy, trong đó có 2 anh em thiếu niên mới 12 tuổi cà cô Giovanna. Quan giám sát đã khủng bố họ bằng cách bắt họ nhìn lý hình chém đầu 7 người lớn, máu phun lênh láng và voi giầy xé một ông 30 tuổi, rồi đem đặt những bàn tay và chân còn động đậy dính đầy máu trước mặt 3 người trẻ. 3 người thản nhiên để cho bàn chân to lớn của voi đè bẹp trên thân xác non nớt của họ. Sau này một người khác tên là Luxia cũng bị kết án voi giầy đã tuyên bố với những người hành quyết mình bằng những lời nói khôi hài bình thản: "cái chết của tôi không những được vinh dự đời sau mà còn ngay cả đời này nữa. Các vị không thấy cái vinh dự là tôi được các quan lớn và binh sĩ lớp lang hộ tống sao? Còn 12 con voi dẫn đầu như thế không phải là một đoàn tuÿ tùng sang trọng cho tôi ư?"

Về khổ hình bị bỏ đói, tác giả tường thuật cuộc Tử Đạo các giáo dân ở Vinh Cát viết: "Thân thể người bị bỏ đói khát xanh xao như một xác chết, mắt lõm sâu vào trong gò má, da khô đét như vừa mới hơ trên lửa, trong bụng cồn cào như lửa đốt, máu phun ra ngoài miệng, lỗ mũi và lỗ tai, tất cả cơ quan tê liệt và bị câm, gần như mất hết lương tri.

Một người nô tì trong hoàng cung bị phát giác là Công Giáo đã bị tra tấn hết sức rùng rợn như sau: các hoạn quan lấy kim khâu đâm vào 10 đầu ngón tay rồi tẩm dầu vào vải cuốn vào đầu ngón tay và đốt sống... Nhưng người phụ nữ này khi vào trong tù đã đưa các vết tích cho bạn đồng Đạo xem và khuyến khích họ trung thành tuyên xưng Đức Tin.

2. Thời các Chúa Trịnh ngoài Bắc Hà (1627-1786)

Dầu sao tại Thăng Long là kinh đô của bao nhiêu đời vua, thấm nhuần văn hoá nhân bản, các tín hữu trung kiên chỉ bị đánh đập theo đúng luật lệ, bị giam tù lâu năm. Nhiều người đã bị chết trong tù. Suốt trong 6 đời chúa Trịnh cai trị 159 năm chỉ có 19 vụ hành quyết được tường thuật đầy đủ. Đặc biệt có cha Gil De Federich bị giam tù hơn 7 năm trời rồi mới bị chém đầu. Ngoài xích xiềng và gông cùm, các ngài khi bị bắt thì phải nhốt vào cũi, khi đi đường thì bị bọn trẻ chế diễu, lấy lá tre ghép lại làm thành thánh giá vất xuống đất để cha Gil bước lên, nhưng Ngài chỉ cúi xuống nhặt lên và hôn kính.

3. Thời Tây Sơn (1776-1801)

Ban đầu 3 anh em Tây Sơn được dân chúng phấn khởi ủng hộ, thống nhất từ Nam ra Bắc, nhưng lại chia rẽ với nhau, mỗi người xưng Vương một vùng, nên chỉ cai trị được có 2 đời. trong thời kÿ này người Công giáo phải nộp sưu thuế gấp 10 lần hơn các người khác. Từ năm 1795 vua Cảnh Thịnh ra lệnh bắt Đạo thì Giáo Dân phải bồng bế nhau trốn lên rừng. Cũng vẫn những ông quan miền Trung độc ác đã bắt một số giáo dân ở Quảng Trị: đàn ông bị đóng đinh tay vào tấm ván, còn đàn bà bị cuốn vải tẩm đầu đốt ngón tay. Có một Thầy già chết vì bị họ đổ dầu vào lỗ rốn để đốt làm đuốc soi đêm.

Trong thời kÿ này có 2 Linh Mục bị xử tử được tường thuật đầy đủ đó là cha Emmanuel Triệu bị xử tại Huế và cha Gioan Đạt bị xử tại Thanh Hoá. các thừa Sai bị lùng bắt gắt gao đã phải trốn khổ cực trong những hầm ngoài rừng hay giữa ốc đảo ngoài biển.

4. Thời Minh Mạng Tự Đức (1826-1862)

Từ Minh Mạng cuộc bắt đạo có tính cách toàn diện và triệt để nhằm xoá bỏ hẳn những người Công Giáo nên rất nhiều người bị bắt và hành hình với nhiều thứ dụng cụ khác nhau và được mô tả rất tỉ mỉ:

Theo bộ luật "Hoàng Việt luật lệ" thì các hình khổ chia ra làm 6 hạng:

  • Roi: gồm 5 bậc; 10, 20, 30, 40 và 50.
  • Trượng (gậy): cũng có 5 bậc; 60, 70, 80, 90 và 100.
  • Đồ (tạp dịch), 5 bậc; 1 năm và 60 gậy, 1 năm rưỡi và 70 gậy, 2 năm và 90 gậy, 2 năm rưỡi và 80 gậy, 3 năm và 100 gậy.
  • Lưu (đi đày) có 3 bậc: xa 2.000 dậm và 100 gậy, xa 2.500 dậm và 100 gậy, xa 3.000 dậm và 100 gậy.
  • Xử tử có 3 loại: xử giảo (thắt cổ), xử trảm (chém đầu), và xử lăng trì (phân thây thành 4 miếng). Ngoài ra còn có phụ thêm trảm khiêu tức là chém đầu và đầu bị treo lên cây 3 ngày.
  • Các hình khổ sai khác như xung vào quân đội, đeo gông , khắc chữ, giam tù. Có 2 loại tù: giam ngặt ở phía trong và giam lỏng ở phía ngoài. Một số hình phạt được chuộc bằng tiền.

Đức Cha Sohier diễn tả trận đánh đòn ở Huế năm 1857 như sau:

"Tội nhân phải nằm sấp mặt xuống đất, tay chân bị trói xiết vào 2 cọc, mỗi cọc trói một tay và một chân và như thế không thể cực quậy khi bị đánh đòn. Hai bên có 2 lý hình cầm roi có mấu chì to bằng đầu ngón tay, thay phiên đánh vào mông tội nhân. Sau 4, 5 cái quất, từng miếng thịt bắn ra cho đến khi lòi xương. Để cho tội nhân thấm đau, họ đánh từ từ, sau mỗi cái quất nghỉ 10 phút. Như thế để bắt tội nhân nhận tội hay bước qua ảnh thánh giá. Mỗi lần đánh đòn họ đánh từ 6 đến 20 cái rồi chờ 3 ngày sau lại đánh tiếp".

Đức Cha Retord diễn tả những cực hình của giáo dân phải chịu khi bị bắt ở Nam Định vào năm 1858 như sau:

"Trước hết là gông nặng từ 10 đến 40 cân, dài từ 4 hay 5 thước ta, rộng cỡ 2 gang tay và có 4 song sắt. Đầu tội nhân bị kẹp ở giữa 2 song sắt. Họ phải đeo luôn mãi cho đến khi xử hay chết. Cổ và vai bị sưng lên đau đớn.

Hình khổ thứ hai là cùm chân. Cùm là 2 miếng gỗ có khoét lỗ vừa rộng để xỏ chân vào. Thường bị cùm lúc ban đêm. Cái khổ là gỗ sần sùi làm đau nhức cổ chân.

Hình khổ thứ ba là roi. Người bị đánh phải nằm sấp. Khi có đông người bị đánh thì tay chân người này trói vào tay chân người kia. Mỗi khi một người bị đánh thì người khác cũng bị đau. Lý hình đánh chậm rãi để quan có thời giờ dụ dỗ hay đe doạ bắt khai tên các người khác. Roi thường mềm có giây cột vào 4 miếng chì, dài chừng 4 thước ta.

Hình khổ thứ tư là kìm kẹp. Khi tra tấn có thợ rèn đốt lò nung sẵn kim nóng. Kim nóng thì đau và da thịt bị đốt cháy và làm mủ đau mãi về sau. Còn kìm sống thì rất đau nhưng mau chóng khỏi. Mỗi lần tra tấn khoảng 5 cái kẹp.

Hình khổ thứ năm là tội nhân phải quì trên bàn chông có mũi đinh nhọn. Các mũi nhọn đâm thấu khớp xương đầu gối, máu chảy ra. Tội nhân thở hổn hển đau đớn, các quan thì cười khoái trá, kèm theo những lời mạ lị Chúa Giêsu.

Nếu người Công Giáo còn can đảm chưa chịu chối Đạo thì phải chịu đến khổ hình thứ sáu; lính cầm hai đầu gông nâng bổng tù nhân lên và lý hình mặc sức đánh các ống chân để họ phải đạp chân vào thánh giá đặt ở dưới. Nếu giáo dân kêu tên Chúa và Mẹ Maria hay cầu nguyện thì họ cột miệng lại không cho nói ra tiếng. Trong khi đó các lính đánh đập trên Thánh Giá, hay đạp lên ảnh và chửi rủa: "Mày xem đấy, Chúa Giêsu của mày không có quyền lực gì hết". Sau cùng ngững người can trường bị xích xiềng tống vào ngục chờ ngày làm án và hànhquy quyết. Xích họ phải mang có hình chữ Y cột tay và chân với cổ. Nhiều khi xích ngắn làm cho tội nhân phải khom người luôn mãi. Xích nặng từ 5 đến 15 cân.

Đời sống trong nhà tù thật khổ cực. Khổ nhất là có những con bọ cắn nhức nhối, hoặc nhà giam tồi tàn, nước mưa rơi xuống hoặc phải đi vệ sinh luôn trong đó khiến hôi hám. Tù nhân phải trả tiền ăn và tiền canh cho lính coi ngục. Nếu không đút tiền thì lính có quyền hành hạ khổ cực, mỗi khi đổi phiên canh chúng phải điểm danh gõ trên gông các tù nhân khiến ban đêm tù nhân cũng không được ngủ yên".

 


Gia Trang CTTDVNGia Trang CTTDVN