Muc Luc Gia Trang CTTDVN

 Vietnamese Martyr
 
Hoc Hoi
Duong Tu
Hat Mung

Gia Dinh Cau Nguyen

E-mail:
lieu@vietcatholic.net

CornerDuong Song
Me Viet Nam

ĐƯỜNG NỞ HOA LÊ THỊ THÀNH
Lm Dũng Lạc Cao Tường

Còn gì hãnh diện bằng?!

Mọi khi mình vẫn đề cao những vị anh hùng dân tộc, vẫn ca tụng gia tài văn hóa bốn ngàn năm với những anh thư sáng giá như Hai Bà Trưng, Bà Phật Nguyệt, Bà Triệu Thị Trinh, Bà Bùi Thị Xuân, hay tài giỏi về chữ nghĩa như Bà Đoàn Thị Điểm, Bà Huyện Thanh Quan... Nhưng dù sao đó cũng chỉ là chuyện riêng cho người mình, có ai trên trái đất này thèm biết đến những cái oai của nước Việt Nam làm gì, ngoài những hình ảnh ghê rợn của cuộc chiến vừa qua.

VINH DANH NGƯỜI MẸ VIỆT NAM

Nhưng nay thì một người Mẹ Việt Nam được thế giới vinh danh, ngưỡng mộ, tìm theo lối bước sống hạnh phúc giản đơn giữa một xã hội càng ngày càng phức tạp đến độ khủng khiếp. Ngày 19 tháng 6 năm 1988, Hội Thánh Công Giáo hoàn vũ đã tôn phong Mẹ Lê Thị Thành, thánh nữ duy nhất trong số 117 vị Thánh Tử Đạo Việt Nam. Phong thánh là nhằm xác nhận và giới thiệu cho thế giới một con đường có thể giúp tìm lại an lạc, làm nở hoa giữa những tàn lụi quằn quại của nền văn minh này. Lễ mừng được ghi vào ngày 24 tháng 11 hằng năm trong lịch chính thức của Hội Thánh Công Giáo khắp hoàn cầu.

Mẹ Lê Thị Thành đã trở nên hiện thân cho con Đường Nở Hoa theo tinh thần và lối sống Việt Nam hài hòa với sứ điệp Tin Mừng. Như vậy niềm hãnh diện không chỉ cho riêng người Việt Công Giáo, mà còn cho chung cả dân Việt mình với thế giới nữa. Cả một lối sống Việt Nam, một nẻo bước văn minh về tim được đề cao.

Mẹ Lê Thị Thành là hình ảnh người mẹ của mỗi người. Mẹ đúng là biểu tượng một người Mẹ Việt Nam, đại diện cho bao người mẹ thầm lặng, suốt đời lam lũ hy sinh quên mình cho hạnh phúc gia đình, chấp nhận chịu đựng "cuộc đời trôi nổi vẫn tươi cười vì lòng vui" như nhạc sĩ Phạm Duy diễn tả trong trường ca Mẹ Việt Nam.

Mẹ Việt Nam không son không phấn
Mẹ Việt Nam chân lấm tay bùn
Mẹ Việt Nam không mang nhung gấm
Mẹ Việt Nam mang tấm nâu sồng

Vì thế mà lòng mẹ đã trở thành suối hiền ngọt ngào và bao la như biển Thái Bình... Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Như vậy, một cách nào đó, vinh danh Mẹ Lê Thị Thành cũng là vinh danh chính người mẹ của mình.

ĐI TÌM LỐT THOÁT

Nở hoa là ngôn ngữ nói lên dấu phát triển phồn thịnh, tiến bộ văn minh đúng nghĩa: nở hoa hạnh phúc. Tìm ra nẻo đường đạt tới được như vậy vốn là một trăn trở của cuộc đời.

Nhưng nở hoa đôi khi được hiểu là trở thành rồng bự hay rồng nhỏ theo mức đo túi đựng đô-la. Rõ thật buồn cười! Dân Á Châu và Phi Châu thì đang ra sức bở hơi tai chạy theo ánh sáng văn minh huy hoàng của Tây Phương. Giữa thế kỷ thứ 19 người Nhật bắt kịp được kỹ thuật và đã trở hành cường quốc đứng chụp hình ngang hàng với bẩy anh nhà giầu nhất thế giới. Và bây giờ những con rồng choai choai như Triều Tiên, Đài Loan, Tân Gia Ba, Thái Lan, Mã Lai... cũng đang tập uống co-ca và mặc quần "din" để hy vọng nhảy được vào "trật tự mới" của vòng đai Thái Bình Dương do chú Sam là Con Rồng khổng lồ "Dinosaur" anh minh dẫn dắt.

Dân Việt mình chưa kịp mon men làm rồng nhỏ thì nay khi bước vào ngưỡng cửa của thiên kỷ 3, những con rồng lớn Aâu Mỹ lại xem ra đã mệt mỏi buồn nôn về cái xã hội máy móc thiếu hồn, muốn "hành trình về Đông Phương" để tìm cho ra nẻo bước sống đời thảnh thơi hơn, thoát ra khỏi những trói buộc bị vật chất nhầy nhụa kéo ghì xuống.

Cái thế lấn lướt của người da trắng Tây Phương xem ra đang có cái gì bất ổn từ bên trong cần phải được chạy chữa.

Cuối năm 1995, trong cuộc diễn hành một triệu người Da Đen ở thủ đô nước Mỹ, một lãnh tụ là Farakhan đã chỉ thẳng mặt người da Trắng mà bảo là bệnh hoạn, vì người da Trắng luôn tỏ thái độ trịch thượng láo lếu cho mầu da mình là hơn. Mà xã hội này bệnh thật. Đang khi một số người kêu oai oái ở hội nghị dân số thếù giới tại Cairo rằng phải dùng phương pháp mà ngăn chặn bớt sinh đi kẻo chết đói cả lũ, thậm chí còn đồng ý giết bớt người qua những đạo luật cho phép phá thai. Vậy mà ở Luân Đôn người ta xây một khách sạn thuộc loại sang trọng dành riêng cho "quí vị" chó, trong đó có trồng các cây vùng nhiệt đới, nền lát cẩm thạch, có điều hòa không khí, đồ ăn thượng hạng và giường ngủ được sưởi ấm.

Khách sạn có thể chứa được 800 khách chó, tất cả đều được ở phòng riêng. Đây sẽ là khách sạn lớn nhất và sang trọng nhất thế giới dành riêng cho chó. Ngoài các phòng riêng, khách sạn còn có một khu vực trồng cây tươi mát để cho chó đi dạo, và một hội trường lớn để cho chó dự các buổi sinh hoạt thân thiện, một trung tâm thuốc chữa, một phòng ăn lớn cho các chú chó có óc xã hội không thích ăn một mình, một khu vực dành cho các cuộc tiếp tân và một khu riêng hoàn toàn dành cho các cuộc viếng thăm của thân nhân và bạn hữu.

Nhân viên khách sạn chó được huấn luyện đặc biệt để có thể làm cho các khách chó luôn cảm thấy hạnh phúc và thoải mái, sẵn sàng dẫn chó đi dạo, mơn trớn vuốt ve và chơi đùa với chó với các đồ chơi đủ loại cho chó. Ngoài ra, 800 khách chó mỗi ngày đều được tắm rửa, xức dầu thơm, do một toán chuyên viên được tuyển lựa hẳn hoi và tuyên thệ sẽ trở thành những người bạn tốt của chó.

Khách sạn hoàn thành vào năm 1995 với phí tổn 9 triệu tiền Mỹ, do những người hảo tâm giầu có để lại, và do tài trợ của chính phủ.

Vậy mà chưa khiếp bằng cái màn mụ Susan Smith đầu tháng 11.1994 đưa giết nghiến hai đứa con thật kháu khỉnh: bé Michael 3 tuổi, và Alexander mới 14 tháng. Mụ phao tin hai đứa con bị bắt cóc rồi khóc bù lu bù loa ra điệu thê thảm thương con. Nhưng rồi mụ đã phải tự thú chính mình đã cho xe có hai đứa con ở ghế sau lao xuống hồ. Lý do là sau khi đã li dị anh chồng cũ là bố của hai đứa bé, bây giờ mụ đang tù tì với anh bồ mới đẹp trai nhà giầu, nhưng anh chàng này lại không thích đèo bồng hai của nợ như vậy, nên mụ Susan bèn chọn giải pháp giết con để được bồ. Ghê rợn chưa ?!

MỘT NỀN VĂN MINH BỆNH NẶNG

Bác sĩ M. Scott Peck, một nhà tâm lý nổi tiếng với cuốn "Con Đường Ít Người Đi" (The Road Less Traveled) bán chạy "bestseller" cả trên chục năm nay, bây giờ ông tung ra một cuốn mới làm rung rinh nền văn minh Aâu Mỹ, tựa đề là "Một thế giới đang chờ sinh ra" (A World waiting to be born).

Mở đầu cuốn sách, ông kể trường hợp một tờ quảng cáo cho hãng điều hợp tài chánh với đầy đủ hình ảnh trên tờ USA Today, lời rao đại khái:

"Tôi đang ngồi cạnh một người, định làm quen mua cho anh ta một lon nước. Nhưng trước hết tôi phải đi gọi điện thoại. Tôi gọi ngay cho cơ quan D&B để xem anh ta thuộc loại lương cao bao nhiêu. Ba phút sau tôi trở lại chỗ ngồi, mua một chai bia cho người bạn mới thật tốt của tôi".

Quảng cáo có ý nói: hãng D&B hết xảy, chỉ trong ba phút là biết được chính xác số tiền một người có trong ngân hàng, để đánh giá trị người đó ngon hay dở. Rồi Scott Peck kêu lên: "Có điều gì sai trệch trầm trọng". Một nền văn minh đang bị bệnh nặng. Ở chỗ người ta đã bỏ ra bao nhiêu tiền để quảng cáo như thế một cách nghiễm nhiên. Mà xã hội cũng như người xem đều chấp nhận như vậy là tự nhiên thôi.

Người ta đánh giá trị tình người bằng đồng lương. Văn minh chỉ còn nghĩa lợi dụng được nhau, mất nhân tính mà theo bản năng súc vật chỉ biết tìm mồi và tìm lợi. Thế thôi. Và ông nhận xét: đây là dấu con người đang mọi rợ đi, vì nền văn hóa này đang sản xuất ra những quảng cáo cỡ như vậy. Mất nhân phẩm rồi. "Chúng ta cần chữa bệnh".

Văn minh mà làm cho con người xuống thua cả chó thì đúng là văn minh cách mọi rợ. Giết người đi, đầy đọa nhau để đua nhau thành những con vượn cổ sơ hay những con vật kinh tế "theo đà tiến hóa tất yếu của lịch sử" thì thật là rùng rợn. Bất ổn từ trong hệ thống, từ cách suy nghĩ và lối sống. Cái máy đã đến lúc rã, mảnh đất cằn cỗi không còn gì có thể mọc nổi! Scott Peck và nhiều người đang chờ một thế giới, một nền văn minh mới được sinh ra.

ĐIỀM THỜI ĐẠI: BĂNG MAY PHÚC

Chính vì thấy chán mứa với lối sống hết nhân tính của văn minh Aâu Mỹ mà nhiều người đang đi tìm lối thoát. Phim Băng May Phúc (The Joy Luck Club) thật thu hút khán giả là một điềm thời đại. Phim được diễn từ cuốn truyện của Amy Tan.

Sách rất ăn khách. Bìa cứng đã xuất bản tới 27 lần, và bìa mỏng đã bán trên hai triệu cuốn. Thật là một hiện tượng. Tác giả là một người Mỹ gốc Tầu, thuộc thế hệ di dân thứ hai, sinh trưởng tại Oakland, California. Khi viết truyện thành công cách đây mấy năm, Amy Tan chưa đầy 40 tuổi. Lý do gì đã làm cho sách và phim hấp dẫn như vậy?

Có thể nói, đây là cuốn tự truyện của Amy Tan, liên hệ tới người mẹ từ Tầu di cư sang Mỹ. Rồi lại liên hệ đến nhóm bạn của mẹ, gồm bốn bà chơi thân với nhau, đưa cả bốn gia đình và bốn người con gái thân thuộc với nhau, coi nhau như chị em. Rồi từ bốn người mẹ, truyện nhắc tới bốn người bà ngoại, mỗi người với những quá khứ thê thảm bên Tàu.

Vai chính là Trinh Muội (Jing-Mei) với tên Mỹ là June Woo, và mẹ là Suyuan Woo. Kiều Chinh đóng vai người mẹ này.

Cái đặc sắc của truyện là ở chỗ chẳng có gì đặc sắc hấp dẫn theo tiêu chuẩn giá trị thông thường của Aâu Mỹ. Cũng những chuyện bất công và chiến tranh sầu thảm của quá khứ bên Tàu. Cũng những chuyện ngậm đắng nuốt cay của những bà mẹ và những ước mơ cho con chẳng mấy khi được toại nguyện. Cũng những chuyện hồ hởi vào đời của một thế hệ mới "Mỹ con", đứa lấy Mỹ, đứa lấy Tàu; mỗi đứa đều chạm tới cuộc sống thực và phải trả giá khắc nghiệt.

Nghĩa là ở đâu rồi cũng bằng ấy vấn đề. Không chiến tranh bằng súng đạn thì cũng đĩa bay xô xát trong gia đình. Không có cảnh con dâu mẹ chồng hủ tục như ở bên Tàu, thì cũng có những cảnh chèn nhau về gốc gác trắng vàng, sang hèn. Lấy chồng Tàu cũng khốn mà lấy chồng Mỹ lại càng tệ hơn. Tiếng mới bây giờ gọi là khủng hoảng. Và trong khủng hoảng thì cần tìm giải pháp.

ĐIỀM GÌ?

Băng May Phúc ăn khách ở chỗ đã gãi đúng chỗ ngứa của người Aâu Mỹ, đưa ra một giải pháp đúng lúc. Sau mấy chục năm hồ hởi với ông thần đô-la của văn minh duy vật tưởng chừng đã tìm thấy thiên đàng tại thế, người Aâu Mỹ bây giờ khám phá ra rằng: "thấy vậy mà chẳng phải vậy". Ở thập kỷ 60’ và 70’ khi mà vẻ hồ hởi của nền văn minh co-ca lên cao độ, thì những sách bán chạy nhất là những gì liên hệ tới "làm sao để hưởng thú" (how to enjoy). Bước sang thập kỷ 80’ và 90’ thì tự nhiên xuất hiện một dấu hiệu khác là thấy nhan nhản sách viết về "làm thế nào để chữa bệnh" (how to heal), từ gia đình, xã hội, đến đời sống cá nhân. Đã đến lúc các "anh hùng" cảm thấy thấm mệt!

Điều lạ là một nhà tâm lý như Scott Peck mà lại tìm ra lý do từ những gì linh thiêng. Kinh nghiệm của ông như một bác sĩ với cơ thể: mọi cơ năng và tế bào đều liên hệ mật thiết với nhau; khi một tế bào phát triển quá lố thì bệnh ung thư phát khởi. Sức sống gì gắn liền những bộ phận ấy? Bởi vì khi "bộ máy" đã rã thì chữa được chỗ này sẽ phát bệnh ở chỗ khác. Mất sức rồi thì mọi sự sẽ tự nhiên sập.

Cũng thế, trời đất giống như một "bộ máy", liên hệ với nhau. Khoa học vật lý lượng tử (quantum physics) từ Einstein đang hé mở một phát hiện mới nhất về sự thật này. Scott Peck nói thẳng rằng cái sức nối kết các phần tử của "bộ máy" là chính Thần Lực từ Trời. Một nền văn minh mà bỏ Trời ra ngoài thì hậu quả tất nhiên là có thể làm những chuyện điên khùng một cách thản nhiên như trường hợp nhà thương chó bên Anh, vụ Susan Smith, hay bảng quảng cáo hãng làm tiền D&B.

Giải pháp mà Băng May Phúc đưa ra thì thật đơn sơ và rất bình thường mà ít người khám phá ra. Cuộc sống nào cũng có những vấn đề. Ở đâu cũng đầy những khổ lụy. Nhưng biết chấp nhận cuộc đời như vậy và xích lại với nhau bằng con tim, bằng tình người. Chia sẻ được tình người và tình gia đình với những lẩm cẩm lỉnh kỉnh thì cũng là lúc tạo cho nhau niềm hy vọng, rằng vẫn còn may, vẫn còn niềm vui nhỏ bé nhưng cũng thật lớn lao. Mất tình người thì có thể làm nhiều chuyện điên khùng. Tình thương là phép mầu biến mọi sự thành niềm vui. Và vì thế truyện có tên là Băng May Phúc.

Tìm được tình người là tìm ra sợi dây liên hệ nối với "bộ máy" lớn hơn. Và nhất là tìm nối được với nguồn sống trong bộ máy toàn thể là chính Chúa Nguồn Sức Sống Tình Yêu.

XÁC NHẬN MỘT LỐI SỐNG NỞ HOA

Phong thánh đâu phải để an ủi một dân tộc nhiều khổ đau cho đỡ tủi. Cũng đâu phải để chụp hình kỷ niệm để lấy le với bà con thiên hạ. Nhưng là để đề cao một lối sống có thể nở hoa mang lại hạnh phúc, một con đường nên thánh gọi là đường tu đức hay linh đạo.

Các Thánh Tử Đạo Việt Nam đều là những vị sống cuộc sống bình thường trong các bậc sống khác nhau. Điều đáng chú ý là đa số thuộc thành phần giáo dân. Chắc chắn Hội Thánh phải có chủ ý gì?

Câu trả lời được tìm thấy thật rõ trong tông huấn Người Tín Hữu Giáo Dân công bố ngày 30 tháng 12 năm 1988, chỉ sau biến cố phong thánh mấy tháng. Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II đã xác định:

"Ở đây cần phải nhắc lại việc tôn phong chân phúc hay hiển thánh cho các tín hữu. Toàn dân Thiên Chúa, nhất là các tín hữu giáo dân có thể tìm ở họ, những vị mô phạm mới của các nhân đức anh hùng, được thực hiện trong những hoàn cảnh thông thường hằng ngày. Các Hội Thánh địa phương, nhất là các Hội Thánh trẻ trung phải lưu ý tìm xem trong con cái mình, những giáo dân nam nữ giữa những cánh đồng như thế (cảnh sống thường nhật ở trần thế và bậc sống vợ chồng) đã sống chứng nhân thánh thiện và có thể trở nên gương mẫu cho người khác, để đề nghị phong thánh" (#17).

Như vậy việc phong thánh có chủ đích rõ rệt là nêu lên những cái mẫu sống đáp ứng thời đại, đưa ra những tiêu chuẩn thường là ngược với trào lưu xuống dốc của nếp sống đương thời. Đó mới là tiêu chuẩn để đo nền văn minh, vì đó là mẫu sống đem lại cho con người nếp sống hạnh phúc thật. Như vậy việc phong thánh các vị Tử Đạo không chỉ nhằm vào tác động bị chém đầu đổ máu để minh chứng dứt khoát niềm tin, mà còn đề cao cả một lối sống niềm tin đó, một nẻo bước tìm được hạnh phúc, tức là con Đường Nở Hoa.

Đặc biệt là Thánh Lê Thị Thành và đa số Các Thánh Tử Đạo Việt Nam đều là những giáo dân. Nên khi phong thánh như thế, Hội Thánh có ý nêu cao một con đường tu đức cho đại chúng, tức là linh đạo giáo dân, hợp cho mọi lớp tuổi, mọi bậc sống, mọi hoàn cảnh. Đó phải là đường tu đức hợp thời nhất mà thế giới đang cần tìm, trong tầm tay cuộc sống hằng ngày.

BỘC PHÁT HỨNG KHỞI

Niềm hãnh diện này phải bộc phát thành cả một trào lưu sinh động khai triển đường tu đức Việt, góp phần canh tân đời sống và phát triển tinh thần nước mình, và gợi hứng cho những sáng tác về văn, thơ, nhạc, hội họa, chụp hình ... có sức tác động tập thể dân Chúa, cũng như chuyển được sứ điệp Tin Mừng đến với anh chị em ngoài Công Giáo.

Gọi là Đường Tu Đức hay Linh Đạo thì một số người vẫn cho là khô và khó nuốt. Nhưng thực ra đây phải nhìn như một lối sống đơn giản tươi mát, ai ai cũng có thể bước theo trong cuộc sống bình lặng thường ngày: biến những gì nhàm chán tàn lụi thành Đường Nở Hoa.

Người trồng cây hạnh người chơi
Ta trồng cây đức để đời về sau.

Khi đề cao và giới thiệu Đường Nở Hoa Lê Thị Thành, Hội Thánh đương nhiên muốn đề cao cả một lối sống theo truyền thống Việt. Đang khi xã hội bây giờ quá phức tạp đầy sức ép căng thẳng, thì người Việt vốn có một lối sống đơn giản, đặt giá trị ở con tim tình người, tìm thảnh thơi như chim trời cá nước.

Tử đạo theo nghĩa gốc là làm chứng, chứng nghiệm bằng chính đời sống những bí quyết cốt lõi của Tin Mừng mà Đức Giêsu đã diễn đạt trong bản Hiến Chương Nước Trời trên Đồi Bát Phúc. Những điều mà Chúa xác định là con đường đem lại hạnh phúc thật thì quá ngược với quan niệm và tiêu chuẩn "văn minh tiến bộ" của người đương thời!

Thánh Lê Thị Thành nhìn thấy được "tám mối phúc thật". Với con mắt của niềm tin thì thấy được một sức mạnh mới có thể vươn lên thành "rồng tiên" trong tâm tình người Việt như Kinh Thánh xác quyết:

"Những ai tin cậy vào Thiên Chúa, thì sẽ được biến đổi mang sinh lực mới. Họ sẽ mọc cánh như chim Phượng bay cao. Họ chạy mà không mỏi, họ đi mà không mệt" (Isaia 40:31).

"Những ai tin vào Chúa thì từ trong lòng một dòng nước hằng sống sẽ trào dâng" (Gioan 7:37-38).

Chính trong tâm tình này mà linh mục Ngô Duy Linh đã cảm hứng thành bài hát Âu Ca Dũng Lạc cho những vận động tinh thần, khai triển và áp dụng đường tu đức theo tinh thần Việt:

Niềm Tin mọc cánh chim Âu
Lòng đầy thần lực tuôn trào suối thiêng
Đường dũng lạc, lối bay lên
Hùng dũng an lạc như tiên như rồng.

KHAI MỞ LỐI MỚI

Một nền văn minh là một lối sống làm cho con người lên cao. Mỗi nền văn minh có một số tiêu chuẩn để đo giá trị thành một nếp sống, một con đường. Nay là lúc định giá lại đường nào là đường văn minh thật.

Văn minh Babylon, Ai Cập, và Hy Lạp huy hoàng như vậy mà cũng đã sụp đổ hoàn toàn, chỉ còn lại những đền đài cũ nát hay kim tự tháp huyền hoặc. Đế quốc Ro-ma đã từng làm mưa gió một thời, nay chỉ còn những di tích cho dân du lịch ngó chơi. Nước Tầu đã từng tự coi là trung quốc, nghĩa là đã đạt mức đỉnh cao làm trung điểm của vũ trụ, vậy mà bây giờ xem ra nằm ngoài xa chầu rìa mấy anh tư bản! Văn minh Aâu Châu đã từng đi mang "ánh sáng" cho các dân "tối tăm" bên Á Châu, Phi Châu và Nam Mỹ, bắt các dân này làm thuộc hạ mà vơ vét làm giầu, thì nay lại đi cay cú với anh chàng mới lớn là "Chú Sam" lấn lướt. Thế còn văn hóa đô-la sẽ kéo dài bao lâu đây? Gọi vậy vì mọi điều ở xã hội này coi là có giá trị khi được đo bằng tờ giấy xanh, bằng đồng lương lợi tức hằng năm.

Cánh cửa thiên kỷ 3 đang mở ra, nước nào sẽ là con rồng lớn cường quốc, văn minh nào còn tồn tại và đứng vững? Sức mạnh không phải chỉ ở đồng đô la nhưng còn là tìm ra phương pháp khai mở được kho tàng vốn được chôn giấu từ bên trong. Đó là sức mạnh tinh thần, là phương cách làm cho con người sống thảnh thơi an bình hơn, lấy lại được phong độ sống cho ra người hơn.

Một con đường, một nền văn minh mà không làm nở hoa hạnh phúc thật, không đưa con người lên cao hơn, thì chắc chắn là sai trệch, trước sau gì rồi cũng phải sập. Nền văn minh của mấy thế kỷ này vẫn còn luẩn quẩn trong vòng vật chất mãi không thoát lên được. Nên vẫn cái cảnh cá lớn nuốt cá bé, mầu da này lấn lướt mầu da kia, dân này làm giầu do bóc lột máu xương của dân khác. Vậy mà gọi là văn minh trong "trật tự mới" sao được?!

Thì nay Hội Thánh Công Giáo hoàn vũ khám phá ra một con đường và giới thiệu cho thế giới: Đường Nở Hoa Lê Thị Thành, con đường về tim khơi nghĩa khơi tình, con đường đi đến được cõi tâm. Thế giới phải tìm con đường này mà đo giá trị giầu mạnh của thiên kỷ 3. Vênh váo rủng rỉnh đô la thì ăn thua gì nếu nhìn vào thực trạng chỉ thấy:

Mặt mũi thì ngơ ngác
Râu ria thì phờ phạc
Tình người thì đen bạc
Miệng đời thì bôi bác
Gia đình thì tan tác
Nhà cửa thì xơ xác
Xã hội thì nhớn nhác
Văn minh thì ôi ác ...

THỂ HIỆN ĐƯỜNG NỞ HOA

Đường Nở Hoa Lê Thị Thành, đường có thể biến đổi mọi hiện trạng thê thảm trên thành nở hoa rực rỡ, gồm hai phần:

Phần 1: Khai triển Đường Nở Hoa.

Bước đi chín bước trên con đường cuộc sống hiện tại của chính mình để cũng có thể làm nở hoa hạnh phúc.

Phần 2: Thực hiện Đường Nở Hoa với Tuần 9 Ngày.

Những thực hành và cầu nguyện đưa đến cảm nghiệm bừng mở thấy được chín phép lạ như Thánh Lê Thị Thành đã chứng kiến. Cũng có thể thực tập ngay với một trong những bước thứ tự tương ứng ở phần 2 sau mỗi bước khai triển ở phần 1.

***

Người Việt mình vẫn tự hào là con của bố Rồng mà sao vẫn chưa thấy trứng rồng lại nở ra rồng?! Mình phải dám mơ ước vươn lên thành rồng chứ, không phải chỉ về vật chất, mà còn về sức mạnh tâm linh, là xác tín và nắm bắt được đạo sống phong lưu sung mãn.

Nhưng nay thì điều mơ ước đã thành sự thực. Một con đường đã được thế giới khám phá ra để đáp ứng thời đại, để có thể khơi nguồn tình nghĩa mà sống sung mãn giầu mạnh đúng nghĩa. Đó là Đường Nở Hoa Lê Thị Thành. Mọi người đang tìm đến. Sao mình chưa xác tín để bắt đầu?

Nước Trời giống như chuyện một thương gia đi tìm ngọc đẹp. Tìm được một viên ngọc quí, ông ra đi, bán tất cả những gì mình có mà mua viên ngọc ấy. (Mt 13:45)

Khi khám phá ra như vậy thì mọi thước đo văn minh khác đều là rởm. Mình đã nhìn ra nẻo bước nở hoa, lối sống hạnh phúc. Con đường chắc chắn mang lại giầu mạnh, mà đơn giản hết sức. Nào chúng ta cùng bước theo Đường Nở Hoa Lê Thị Thành.

 


Gia Trang CTTDVNGia Trang CTTDVN Pentecost (May/31/1998) Come Holy Ghost!