Muc Luc Gia Trang CTTDVN

Vietnamese Martyr

Hoc Hoi
Duong Tu
Hat Mung

Gia Dinh Cau Nguyen

E-mail:
lieu@vietcatholic.net

CornerDuong Song
Tuần Chín Ngày Khấn CTTĐVN

Ngày Thứ Tám

THÁNH MICAE NGUYỄN HUY MỸ
CHỨNG NHÂN NHỰA SỐNG KI-TÔ

  1. MỞ ĐẦU

    - Hát hoặc đọc Kinh Chúa Thánh Thần

    - Kinh Tin Cậy Kính Mến, Kinh Ăn năn tội.

  2. GƯƠNG THÁNH NGUYỄN HUY MỸ

    Thánh Mỹ tên thật là Nguyễn Huy Diệu, sinh năm 1804 tại Ninh Bình, mồ côi cha mẹ từ nhỏ, và được người dì nuôi nấng cho ăn học đàng hoàng. Về sau lớn lên, ông đi lập nghiệp tại làng Kẻ Vĩnh và kết hôn với cô Miện con gái ông Trùm Đích.

    Ông có lòng đạo đặc biệt, không bỏ kinh sáng tối bao giờ. Dù ban tối trong nhà có chuyện gì bận, ông cũng bắt mọi người đọc kinh chung trước, chứ không chịu đọc kinh vắn tắt. Ông năng đọc sách đạo cho cả nhà nghe, và gương mẫu trong việc dọn mình xưng tội. Khi xét mình, ông thường ghi các tội ra giấy trước hai ngày cho dễ nhớ. Ông đi lễ hàng ngày, và trong mùa chay ông ăn chay mỗi tuần hai ngày.

    Đối với gia đình, ông ăn ở hiền hòa, không bao giờ nặng lời. Bà Lý Mỹ làm chứng: trong suốt 18 năm chung sống chỉ có một lần ông đánh bà ba cái vì không chịu đọc kinh. Và chỉ lần ấy là mất lòng nhau thôi. Bà còn nói: "Tôi chẳng thấy ông say sưa, đánh bạc và chửi tục bao giờ, chỉ chuyên cần làm ăn, săn sóc gia đình và giữ đạo sốt sắng."

    Ông rất thương người nghèo khó. Gặp năm mất mùa, ông cung cấp đồ ăn cho họ.

    Đối với xã hội, ông có lòng chung và tinh thần phục vụ khiêm tốn. Nên tuy còn trẻ mà ông đã được cả dân làng kính nể cử làm lý trưởng. Vì thế người ta thường gọi là ông Lý Mỹ.

    Trong nhiệm vụ, ông rất phân minh và công bằng, không ăn bớt của công và nhận tiền biếu. Ông sửa phạt những người đánh bạc nghiêm chỉnh. Đối với đàn bà ngoại tình, thay vì đuổi ra khỏi làng hay gọt đầu bôi vôi và buông sông như thói tục các làng ngoại, ông chỉ phạt công khai làm cho xấu hổ mà chừa.

    Dù làm công vụ, ông vẫn giữ lòng đạo đọc kinh đi lễ hàng ngày. Ông bắt mọi người tuần phiên đọc kinh chung với nhau trước khi canh gác. Và ông luôn khuyên nhủ dân làng năng đi xưng tội và dự lễ.

    Ông thương mến những ngừơi tu trì một cách đặc biệt. Và nhất là giúp đỡ các linh mục trốn ẩn trong nhà.

    Một hôm đựơc mật báo, quan quân đã đến vây làng Kẻ Vĩnh và bắt được cha Năm đang trốn ẩn trong làng. Ông đã bị bắt vì tội chứa chấp các linh mục và đồ đạo, cùng với ông Trùm Đích và cha Năm. Lúc đó ông 34 tuổi. Ông bị đánh đập rất dã man, tính ra tới 500 roi, da thịt máu me tung toé, mà ông vẫn can trường không kêu ca, khiến các quan phải nói: "Thằng này chết rồi thế nào cũng làm thành hoàng đất của nó."

    Quan khuyên ông bỏ đạo: "Mày là thằng giỏi lại còn trẻ tuổi, lý sự và coi sóc dân làng khá, ai cũng được nhờ, sao mày dại mà chẳng chịu bỏ đạo đi."

    Ông đáp: "Sao tôi lại dại? Khi chưa có tôi thì đã có dân, thế thì ai coi sóc dân lúc bấy giờ? Nhưng mà linh hồn tôi thì tôi phải giữ. Của cải và chức quyền làm sao so sánh được với phúc trọng tôi được chết vì đạo."

    Quan lại bảo: "Sao mày không thương vợ con mày ? Con cái còn thơ dại mà mày nỡ quên tình cha sao! Chúng tao còn biết xót thương, chứ sao mày mê dại quá vậy?"

    Ông đáp: "Tôi vốn thương vợ con tôi lắm, nhưng tôi sẵn sàng hy sinh vì tôi biết rằng Đức Chúa Trời sẽ coi sóc cho tôi, và ngày sau sẽ cho tôi được gặp lại trên Thiên Đàng."

    Quan bảo: "Mày hãy bắt chước nhiều đứa bỏ đạo đi rồi tính sau."

    Ông Lý Mỹ liền nói châm biếm:

    "Quan lớn bảo có nhiều người bỏ đạo? Họ cũng giống như mấy thằng lính thấy giặc liền sợ hãi bỏ chạy. Tại sao quan lại dạy tôi bắt chước chúng nó? Giả như có ai bảo quan lớn đập đầu đức Vua để được quyền cao chức trọng thì chắc quan chẳng dám làm. Giả như giặc đến đây mà bắt chúng tôi đập đầu quan lớn để được sống thì chúng tôi dám làm, chứ còn Chúa chúng tôi thờ thì chúng tôi chẳng dám đập đâu.

    Nghe vậy, quan liền nổi giận cho đánh nhừ tử.

    Trong nhà tù, vợ và bốn con ông rất thương ông nên năng thăm viếng và khuyên ông chịu khó, đừng lo cho gia đình. Thật là một hồng phúc cho ông vì mọi người thân yêu đều có lòng tin mạnh mẽ. Riêng với Bố vợ là ông trùm Đích, ông sợ tuổi già yếu chịu đòn nên đã khuyên bố đừng sợ chết, và nhiều lần xin chịu đòn thay cho.

    Ông bị xử án chém đầu ngày 12.8.1938 tại pháp trường Bảy Mẫu do lệnh của Vua Minh Mạng. Xác được dân làng Kẻ Vĩnh tưng bừng đón rước về chôn táng trong làng.

  3. TIN MỪNG (Gioan 15:1-10)

    Khi ấy Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Thầy là cây nho thật, và Cha Thầy là người trồng nho. Cành nào không sinh trái thì Người chặt đi, còn cành nào sinh trái thì Người tỉa sạch để nó sai trái hơn. Các con đã được tỉa sạch nhờ lời Thầy đã nói với các con.

    Các con hãy ở trong Thầy, và Thầy ở trong các con. Cũng như cành nho tự nó không thể sinh trái được nếu không dính liền với cây nho, các con cũng vậy nếu không ở trong Thầy. Thầy là cây nho, các con là cành. Ai ở trong Thầy và Thầy ở trong người ấy, kẻ ấy sẽ sinh nhiều trái, vì không có Thầy, các con không thể làm được gì. Ai không ở trong Thầy, thì bị vứt ra ngoài như cành nho, và sẽ khô héo, người ta sẽ thu lại, quăng vào lửa cho nó cháy đi. Nếu các con ở trong Thầy, và lời Thầy ở trong các con, thì các con muốn gì, cứ xin, và sẽ được. Đây là điều làm Cha Thầy được vinh hiển là các con sinh nhiều trái, và như thế các con trở nên môn đệ của Thầy.

    Như Cha đã yêu mến Thầy, Thầy đã yêu mến các con. Hãy lưu lại trong lòng yêu mến của Thầy. Nếu các con giữ lệnh truyền của Thầy, các con sẽ lưu lại trong lòng yêu mến của Thầy, cũng như Thầy đã giữ các lệnh truyền của Cha Thầy, và lưu lại trong lòng yêu mến của Người.

  4. SỐNG TIN MỪNG

    Hình ảnh cây nho và cành nho không xa lạ gì đối với người Do Thái thời Chúa Kitô. Mặc dù nhiều người chúng ta chưa thấy tận mắt cây nho như thế nào, nhưng hình ảnh này thật là dễ hiểu. Cành nho mà không dính liền với cây nho thì làm sao có trái nho được? Cây nho là nguồn mạch sự sống của các cành nho. Chúa Kitô là nguồn mạch sự sống của các Kitô hữu. Trong bài Tin Mừng trên, Chúa Kitô đã nói rất rõ rệt: "Thầy là cây nho, các con là cành. Ai ở trong Thầy và Thầy ở trong người ấy, kẻ ấy sẽ sinh nhiều trái, vì không có Thầy, các con không thể làm được gì." (Gioan 15:5).

    Chúa Kitô đã làm gương cho chúng ta trong việc kết hợp với Chúa Cha, trước hết, bằng đời sống cầu nguyện. Dù bận rộn hay mệt nhọc, dù sáng sớm hay đêm khuya Chúa Kitô luôn luôn dành thì giờ để cầu nguyện. Ngài dạy chúng ta việc cầu nguyện là việc cần thiết (Luca 10:42) và chúng ta phải cầu nguyện luôn không được nhàm chán (Luca 18:1).

    Việc quan trọng thứ hai là tuân theo thánh ý của Chúa Cha. Tất cả mọi việc Chúa Kitô làm đều là làm theo ý của Cha Ngài, dù là chết một cách đau đớn và nhục nhã trên cây thánh giá. Chúa Kitô đã làm gương cho chúng ta và dạy chúng ta làm như vậy: "Nếu các con giữ các lệnh truyền của Thầy, các con sẽ lưu lại trong lòng yêu mến của Thầy, cũng như Thầy đã giữ các lệnh truyền của Cha Thầy, và lưu lại trong lòng yêu mến của Người." (Gioan 15:10).

    Đức Mẹ Maria và các Thánh Tông Đồ cũng làm gương cho chúng ta và dạy chúng ta kết hợp với Chúa Kitô qua việc cầu nguyện và tuân giữ các lệnh truyền của Ngài. Câu thưa "xin vâng" của Mẹ Maria đã nói lên tất cả cuộc đời của Mẹ là một sự kết hợp liên lỉ với Chúa Kitô và Chúa Cha. Thánh Phaolô cũng thế, sống một cuộc sống kết hợp chặt chẽ với Chúa Kitô để có thể nói: "Tôi sống, nhưng không phải tôi, mà là chính Đức Kitô sống trong tôi" (Galat 2:20).

    Gương Thánh Nguyễn Huy Mỹ rất gần gũi với chúng ta. Đời sống của Ngài là một liên kết chặt chẽ với Thiên Chúa bằng đời sống cầu nguyện, bằng việc năng chịu các bí tích và bằng việc tuân giữ giới răn của Chúa. Đọc tiểu sử của Ngài chúng ta sẽ thấy ba điểm nổi bật này. Ngài không bỏ việc đọc kinh sáng tối bao giờ. Dù có những đêm gia đình bận rộn Ngài vẫn giục giã gia đình đọc kinh chung cho đầy đủ, chứ không được đọc vắn tắt hay bỏ. Ngài không những chỉ khuyên nhủ người khác năng đi xưng tội và dự lễ mà chính Ngài sống một đời sống gương mẫu trong các việc đạo đức này. Chính vì Ngài có một đời sống liên kết chặt chẽ với Thiên Chúa mà cuộc sống của Ngài đã sinh hoa kết trái. Ngài được mọi người kính nể cử làm Lý Trưởng trong làng, nhưng Ngài khiêm tốn phục vụ dân làng trong công bình và bác ái. Hoa trái tốt đẹp nhất chính là đức tin oanh liệt của Ngài được chứng minh bằng máu đào tại pháp trường Bảy Mẫu ngày 12-8-1838.

  5. KHẤN CẦU

    1. Kinh Tin Kính: Tôi tin kính Đức Chúa Trời là Cha phép tắc vô cùng dựng nên trời đất...

    2. Ý Khấn

    - Sau những lúc mệt nhọc hay bận rộn với công việc hằng ngày, xin cho chúng con biết theo gương thánh Nguyễn Huy Mỹ, dành thời giờ cầu nguyện kết hợp với Chúa để chúng con được tràn đầy sức sống và sinh hoa kết trái. Chúng con cầu xin Chúa.

    - Trong những lúc yếu đuối hay sa ngã, xin cho chúng con biết ăn năn chạy đến bí tích hòa giải, tìm về Thánh Thể và Mẹ Maria trong niềm cậy trông vào lòng nhân từ của Chúa, để tiếp nhận được nhựa sống tăng cường sức mạnh cho chúng con. Chúng con cầu xin Chúa.

    - Xin cho chúng con biết noi gương Thánh Nguyễn Huy Mỹ, trung thành với việc bổn phận hằng ngày, luôn luôn tuân giữ lề luật của Chúa, và giữ vững đức tin nơi Chúa cho đến giọt máu cuối cùng. Chúng con cầu xin Chúa.

    3. Kinh Các Thánh Tử Đạo Việt Nam.

    4. Đọc một chục kinh Mân Côi

    5. Đọc kinh Hãy Nhớ : Lạy Thánh Nữ Đồng Trinh Maria là Mẹ rất nhân từ...

    - Nữ Vương Các Thánh Tử Đạo Việt Nam, cầu cho chúng con.

    - Thánh Micae Nguyễn Huy Mỹ, cầu cho chúng con.

    - Các Thánh Tử Đạo Việt Nam, cầu cho chúng con.

  6. KẾT

    - Kinh Cám Ơn và Trông Cậy.

    - Hoặc hát bài kính Các Thánh Tử Đạo Việt Nam.

     


Gia Trang CTTDVNGia Trang CTTDVN