Muc Luc Gia Trang CTTDVN

Vietnamese Martyr

Hoc Hoi
Duong Tu
Hat Mung

Gia Dinh Cau Nguyen

E-mail:
lieu@vietcatholic.net

CornerDuong Song
Tuần Chín Ngày Khấn CTTĐVN

Ngày Thứ Sáu

THÁNH PHAO-LÔ PHẠM KHẮC KHOAN
CHỨNG NHÂN SỨC SỐNG PHỤC SINH

  1. MỞ ĐẦU

    - Hát hoặc đọc Kinh Chúa Thánh Thần

    - Kinh Tin Cậy Kính Mến, Kinh Ăn năn tội.

  2. GƯƠNG THÁNH PHAO-LÔ PHẠM KHẮC KHOAN

    Thánh Phao-lô Phạm khắc Khoan sinh năm 1771 tại Thôn Trung, xã Duyên Mậu, tỉnh Ninh Bình. Ngài có thói quen sống đơn sơ trong cách ăn mặc và thanh đạm trong cách ăn uống. Tuy thế Ngài rất rộng rãi với người khác: Ngài sắm quần áo tốt cho người nghèo và có khi mua cả đất làm nhà cho họ.

    Trong thời gian bị cầm tù vì đức tin, cha Khoan bảo người nhà mỗi ngày thổi nhiều cơm để phân phát cho khoảng 30 người tù khác. Cha đã cảm hoá những người tù. Họ là những người không có đạo, nên lúc đầu khi thấy Cha đọc kinh họ lẩm bẩm chửi rủa, nhưng sau thấy cha tốt quá, họ lại quí mến cha, rồi đọc kinh với cha mỗi ngày ba lần. Cha có dịp rửa tội cho con một tướng cướp trong tù trước khi anh này chết.

    Khi quan tuần phủ Ninh Bình ép cha bỏ đạo, cha đã trả lời:

    - "Quan lớn dạy như vậy chẳng phải."

    Quan lớn:

    - "Sao lại chẳng phải? Ông vâng lời thì sống mà cưỡng lại thì chết. Ông có chịu nghe lời không?"

    Cha Khoan:

    - "Bẩm quan lớn, quan lớn đã mang ơn đức vua nhiều năm, nếu có giặc đến vua truyền quan đi đánh. Giả như quan sợ chết mà không vâng lệnh vua, lại theo về phe giặc, thì có phụ ơn đức vua không? Tôi đã mang ơn Đức Chúa Trời từ thuở bé mà bây giờ quan lớn giục tôi bỏ Chúa, có phải là điều quấy quá không?"

    Nghe vậy quan tuần tức giận vất quạt xuống đất truyền lệnh đánh cha 12 roi.

    Đức Cha Liêu viết cho cha Khoan một thư dài để khuyến khích cha chịu khó vì Chúa, trong đó có đoạn:

    "Cha hãy kiên nhẫn trung thành bất khuất... Sách tiền nhân có ghi: "Thà chết vinh hơn sống nhục." Xin cha xem gương những người chối đạo, họ thật điên rồ, có ai nhắc nhở đến họ nữa. Trái lại khắp bốn phương trời hằng lặp lại lời khen ngợi những kẻ chết vì đức tin. Những anh hùng tử đạo giống như tiếng loa từ trời mà mọi người lắng tai nghe hoà điệu của họ. Người chối đạo sống trên đời này tựa như khúc gỗ khô mặc sức cho búa rìu chặt cắt để nuôi ngọn lửa hoả ngục, trái lại máu các đấng tử đạo tựa như hạt sương chiều làm tươi mát vườn giáo hội và thông báo một mùa gặt phong phú mới. Thật vậy tôi thèm muốn ơn phúc cha được và vinh quang mà cha sắp bước vào vui hưởng. Tôi vẫn còn phải sống giữa kẻ thù của ơn cứu rỗi, giữa những gai góc của thung lũng nước mắt. Các thiên thần Chúa đã nghiêng mình đến gần linh hồn cha hầu có thể đem về đặt vào ngai toà.

    .......

    ... Tôi xin cung kính bái chào cha, hôn những gông xiềng của cha và xin cha đừng bao giờ quên tôi."

    Có lần quan nói với cha:

    - "Tôi rất thương tiếc ông, ông hãy làm cho tôi vui mà bước qua ảnh đi."

    Cha ôn tồn thưa lại:

    - "Tôi đã suy nghĩ lời quan nói. Nhưng lạ thay, tôi càng suy đi nghĩ lại thì tôi càng thấy đạo của tôi là đạo thật, càng thấy những lý lẽ mạnh để không chối bỏ mà trái lại càng sẵn lòng tuân giữ cho đến chết...

    .......

    ... nếu tôi từ bỏ Phúc Âm tôi sẽ tránh được cái chết, nhưng khi trở về nhà tôi lại giữ đạo như trước, cả vua lẫn các quan sẽ không hay biết gì. Nhưng làm như vậy không phải là ngay thẳng, vừa không trung thành với Chúa Trời đất mà tôi thờ kính cho đến ngày nay, vừa không vâng lời vua Gia Long đã truyền cho chúng tôi giảng đạo Ki-tô, mà còn lừa dối đương kim hoàng đế nữa và chính quan cũng như tất cả những người đã nghe tôi giảng cũng mắc lừa nữa. Các giáo dân coi tôi như người cha mà nếu họ thấy tôi không kiên tâm và trung thành thì bao nhiêu người trong họ sẽ phải vấp phạm?"

    Quan nói:

    - "Tôi biết rõ ông sẽ không thay đổi quyết định... Nhưng hãy nói cho tôi, ông có muốn sống không?"

    Cha Khoan:

    - "Thưa quan nếu quan thương tôi và để tôi sống thêm thì tôi đội ơn quan, vì có ai mà không thích sống? Các loài vật không có trí cũng còn sợ chết phương chi con người biết rõ giá trị sự sống thì lại càng sợ hơn. Nhưng chết vì đấng đã tạo dựng nên mình thì người Công giáo tin rằng sẽ được thưởng bội hậu ở trên trời, hơn mọi sự ở dưới thế gian này."

    Sau đó cha cắt nghĩa rành rẽ cho quan hiểu về thiên đàng và về Chúa Tể cai quản vũ trụ. Quan đồng ý tán thưởng. Quan nói với nha lại:

    - "Ông này nói nhỏ nhẹ nhưng những điều ông nói thật là cao đẹp. Ông ta không phải là một người thường đâu, ông xác tín có thiên đàng."

    Rồi quan nói với cha Khoan:

    - "Tôi thú thật khi nghe ông nói thì trong lòng cảm xúc muốn cứu ông. Nhưng luật nước rất nghiêm ngặt. Nếu ông không bước qua ảnh thì chắc chắn ông phải chết..."

    Sau khi vua Minh Mạng châu phê bản án, mãi tới 28-4-1840 bản án mới được thi hành. Trước ngày xử cha, quan tuần vũ còn dụ cha bỏ đạo. Nhưng cha Khoan đáp:

    - "...Nếu chỉ muốn sống mà phạm một tội ác khác, chúng tôi đã không chờ lâu tới lúc này."

    Các anh hùng xưng đạo là cha Khoan, thày Hiếu và thày Thành chuẩn bị cuộc chiến cuối cùng bằng lời cầu nguyện và bác ái. Cha Khoan còn năm lạng bạc đem phân phát cho các người tù và lính canh, chào từ giã họ. Tới ngày xử, khi sĩ quan đến ngục để điệu cha đi, thi mọi người trong tù khóc lóc. Cha Khoan ban phép lành cho mọi người rồi cất lên bài ca chúc tụng Chúa. Ra tới thành phố gặp đám đông cha Khoan dừng lại nói với đám đông:

    - "Anh chị em đừng thương tiếc cho số phận của chúng tôi, chúng tôi vô tội, chúng tôi không làm gì chống lại vua hay luật nước. Lỗi duy nhất mà họ trách cứ là vì chúng tôi làm người Ki-tô. Chúng tôi chết vì không chịu từ bỏ đạo Chúa Giê-su là đạo chân thật. Với quí ông quí bà theo chúng tôi và nhìn máu chúng tôi đổ hãy suy nghĩ đến sự cứu rỗi, hãy trở về nhà bằng an."

    Khi đến pháp trường, cha Khoan cất lên câu hoan ca phục sinh "Alleluia! Alleluia!" để chào đón một cuộc sống mới.

    Quan giám sát nói:

    - "Máu các ông xin đừng đổ lên chúng tôi, chúng tôi không phải là người giết các ông."

    Hồi trống thứ ba vừa dứt, lý hình vung đao chém. Họ chém ba nhát mới đứt đầu cha Khoan. Thày Huân nhấc đấu dưới đất lên đặt vào trong vạt áo và lấy xác đem về an táng tại Phúc Nhạc.

    Cha Phao-lô Phạm khắc Khoan được phong thánh cùng với 116 vị thánh tử đạo Việt Nam khác ngày 19-6-1988.

  3. TIN MỪNG (Gioan 20:19-22)

    Đọc Phúc Âm theo thánh Gioan .

    Vào buổi chiều ngày thứ nhất trong tuần, những cửa nhà các môn đệ họp đều đóng kín, vì sợ người Do thái, Chúa Giê-su hiện đến, đứng giữa các ông và nói rằng: "Bình an cho các con." Khi nói điều đó, Người cho các môn đệ vui mừng vì xem thấy Chúa. Chúa Giê-su lại phán bảo các ông rằng: "Bình an cho các con. Như Cha đã sai Thày, Thày cũng sai các con." Nói thế rồi, Người thổi hơi và phán bảo các ông: "Các con hãy nhận lấy Thánh Thần, các con tha tội ai, thì tội người ấy được tha. Các con cầm tội ai, thì tội người ấy bị cầm lại."

  4. SỐNG LỜI CHÚA

    Thánh Phao-lô Phạm khắc Khoan nói với quan: "... Các loài vật không có trí cũng còn sợ chết phương chi con người biết rõ giá trị sự sống thì lại càng sợ hơn. Nhưng chết vì đấng đã tạo dựng nên mình thì người Công giáo tin rằng sẽ được thưởng bội hậu trên trời, hơn mọi sự ở thế gian này."

    Ai mà không sợ chết, dĩ nhiên rồi. Chúng ta còn có những nỗi sợ hãi khác như sợ không bằng người khác, sợ mất tiếng tốt, sợ người ta nói hành nói xấu, sợ người ta tranh giành quyền lợi... Nếu sống theo những phản ứng của những nỗi sợ hãi, thì chúng ta sẽ trở thành những con người ích kỷ, phòng thân, cô đơn, không tin tưởng ai, giả dối, không dám yêu thật tình, muốn trả thù, thích phê phán, không chịu lắng nghe và không chịu thay đổi để canh tân. Đó là tình trạng thiếu sinh khí, hết sức sống.

    Nhận ra rằng Chúa đã sống lại và đang có mặt trong cuộc sống, thì cái chết chúng ta cũng không sợ nữa, phương chi sợ những điều khác. Ngài đang thổi sinh khí vào chúng ta để biến đổi cuộc sống thành một bài hoan ca phục sinh.

    Và một khi đã cảm nghiệm được Tình Yêu của Chúa và tham dự được vào sức sống của Chúa, thì không có gì có thể lay chuyển chúng ta nổi. Đó là lối sống bất khuất theo gương thánh Phao-Lô Phạm Khắc Khoan. Và đó cũng là tâm tình của Thánh Phao-lô Tông Đồ: "Tôi xác tín rằng: không có gì, dầu sự chết hay sự sống, dầu các thiên thần hay các kẻ có chức quyền, dầu hiện tại hay tương lai, dầu bất cứ cường lực nào. Dù núi cao hay vực thẳm, dầu bất cứ một vật thụ sinh nào, có thể tách rời chúng ta ra khỏi Tình Yêu Thiên Chúa, tình yêu đã được biểu lộ rõ ràng nơi Đức GiêSu Kitô, Chúa chúng ta. (Roma 8:38-39)

    Để thực hành mỗi ngày chúng ta hãy tự nhắc cho mình nhớ rằng: Chúa Giê-su đã phục sinh và tôi đã được tham dự sức sống phục sinh của Người; vì thế tôi sẽ sống tin tưởng và quảng đại ngày hôm nay.

  5. KHẤN CẦU

    1. Đọc Kinh Tin Kính.

    2. Ý Khấn

    - Xin Chúa giúp chúng con theo gương thánh Phao-lô Phạm khắc Khoan, luôn luôn sống tin tưởng vui mừng vì biết rằng có Chúa và có phúc trường sinh, và luôn cảm nghiệm được Chúa đang sống giữa chúng con. Chúng con cầu xin Chúa.

    - Xin Chúa, nhờ lời bầu cử của thánh Phao-lô Phạm khắc Khoan, giúp chúng con ăn ở hiền hoà với mọi người và luôn luôn trung thành với Chúa. Chúng con cầu xin Chúa.

    - Xin Chúa, nhờ lời bầu cử của thánh Phao-lô Phạm khắc Khoan, giúp những người trẻ và đặc biệt con cái chúng con biết tốt với bạn bè nhưng cũng biết chọn Chúa trên hết mọi sự và mọi người. Chúng con cầu xin Chúa.

    3. Kinh Các Thánh Tử Đạo Việt Nam.

    4. Đọc một chục kinh Mân Côi

    5. Đọc kinh Hãy Nhớ : Lạy Thánh Nữ Đồng Trinh Maria là Mẹ rất nhân từ...

    - Nữ Vương Các Thánh Tử Đạo Việt Nam, cầu cho chúng con.

    - Thánh Phaolô Phạm Khắc Khoan, cầu cho chúng con.

    - Các Thánh Tử Đạo Việt Nam, cầu cho chúng con.

  6. KẾT

    - Kinh Cám Ơn và Trông Cậy.

    - Hoặc hát bài kính Đức Mẹ hay Các Thánh Tử Đạo Việt Nam.

     


Gia Trang CTTDVNGia Trang CTTDVN