|
|

|
ĐỨC MARIA, BÔNG HOA HƯỜNG MẦU
NHIỆM
Lc 1, 26-38
Nói đến lễ Mân côi là nói đến hoa. Những bông hoa muôn màu muôn sắc dâng
trước toà Mẹ. Những bông hoa kinh nguyện sốt sắng kết dệt nên những lời ca
tụng Mẹ. Những bông hoa hi sinh, bác ái muốn toả hương dưới chân Mẹ.
Những bông hoa nói lên lòng yêu mến của con cái đối với Mẹ hiền. Những bông
hoa cũng cố gắng diễn tả phần nào nét đẹp của Mẹ.
Thật vậy, giữa ngàn hoa, Đức Maria nổi bật như bông hoa cao quí xinh đẹp
nhất. Đẹp đến độ "đẹp lòng Thiên chúa". Trình thuật Truyền tin cho ta
thoáng thấy vài nét đẹp của Người.
Người có nét đẹp đơn sơ. Đơn sơ trong khung
cảnh làng quê Naazareth. Đơn sơ trong nếp sống thôn nữ đạm bạc. Nhất là đơn
sơn trong tâm hồn giản dị. Sự đơn sơ trong tâm hồn được bộc lộ qua những suy
nghĩ trong sáng, những phát biểu thật thà, thẳng thắn trình bày với thiên sứ
hoàn cảnh cụ thể của bản thân. Đơn sơ trong vâng phục. Khi đã hiểu rõ ý định
của Thiên chúa chỉ đơn sơ thưa : "Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như
lời thiên thần truyền". Tâm hồn đơn sơ của Người chiếu toả như viên ngọc
trong suốt không một tì ố.
Người có nét đẹp khiêm nhường. Khiêm nhường
trong nếp sống ẩn dật nơi làng quê nhỏ bé. Khiêm nhường trong nhận thức về
bản thân. Thật vậy, khi nghe thiên thần chúc tụng Người "Đầy Ơn Phúc", Đức
Maria thật sự ngạc nhiên. Bản thân Người không dám nhận danh hiệu cao đẹp ấy.
Khiêm nhường trong tâm hồn biểu lộ trong lời nói. Khi đã chấp nhận chương
trình của Thiên chúa, Đức Maria vẫn khiêm tốn xưng mình là "Nữ tỳ của Thiên
chúa". Thật khiêm nhường. Chính sự khiêm nhường càng tô thêm vẻ đẹp tuyệt
vời nơi Người.
Người có nét đẹp từ bỏ. Từ bỏ là vượt lên
trên. Từ bỏ khiến con người trở nên cao đẹp, thanh thoát. Từ bỏ của cải đã
khó. Từ bỏ bản thân khó hơn. Từ bỏ ý riêng mới thật cam go khốc liệt.
Đức Maria đã có chương trình riêng : sống đời trinh nữ. Đó là một chương
trình đẹp. Nhưng khi biết chương trình của Thiên chúa, Người đã sẵn sàng từ
bỏ chương trình riêng. Nhờ từ bỏ chương trình riêng mà chương trình của Chúa
được thực hiện. Nhờ từ bỏ bản thân mà Người đón nhận được chính Thiên chúa.
Thiên chúa rất lớn lao, chẳng trời đất nào dung chứa cho đủ. Bao lâu cái tôi
còn cồng kềnh, bấy lâu tâm hồn chưa thể đón nhận được Thiên chúa. Chỉ khi từ
bỏ mình đến tận cùng, đến không còn một chút gì riêng tư dành cho bản thân,
tâm hồn mới có thể đón nhận được Thiên chúa.
Khi trút bỏ chính mình, Đức Maria được đầy tràn Thiên chúa. Không còn thuộc
về mình, Người trọn vẹn thuộc về Thiên chúa. Người là chiếc bình rỗng không
nên Người đón nhận được "đầy ơn phúc"của Chúa.
Người diễn tả nét đẹp của Thiên chúa. Lời "Xin
vâng" Đức Maria thốt lên nơi làng quê Nazareth vang vọng lời xin vâng của
Ngôi Hai nhập thể làm người. Sự khiêm nhường của Người diễn tả sự khiêm
nhường của Thiên chúa xuống thế làm người. Sự từ bỏ của Người phần nào phản
ánh sự từ bỏ của Đức Giê su Kitô "vốn dĩ là Thiên chúa, nhưng không nghĩ
phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên chúa, nhưng đã hoàn toàn
trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân" (Phil 2,
6-7).
Đức Maria là bông hoa phần nào diễn tả được nét đẹp của Thiên chúa vì Người
là tác phẩm của Chúa Thánh Thần. Chúa Thánh Thần "rợp bóng trên Mẹ" nên Mẹ
sống dưới sự che chở của Thánh Thần, theo ơn hướng dẫn của Thánh Thần và
sống trong tình yêu của Thánh Thần.
Lạy Nữ Vương Rất Thánh Mân Côi xin cầu cho chúng con biết
noi gương Mẹ.
|
Giám Mục Giuse Ngô Quang Kiệt
|
|